1001 bài thơ tình cuối Hạ, tạm biệt mùa Hè hay nhất

05/03/2016
(iini.net) Tổng hợp những bài thơ tình tạm biệt mùa Hạ hay nhất. Những vần thơ miêu tả không gian, và cảm xúc tình yêu khi tiễn biệt mùa Hạ yêu thương để đón chào một mùa Thu mới..

thơ tình cuối mùa Hạ


KHÚC GIAO MÙA...NHỚ EM !

Thơ: Ngọc Lê
Gió nhè nhẹ ru chiều vào mộng mị
Nắng hạ tàn còn vương vấn đâu đây
Bóng hoàng hôn dần khuất phía chân trời
Màn đêm phủ một mầu đen huyền ảo !

Thu đã về khoác lên mầu áo mới
Làm dịu vơi những nóng bức hạ phai
Văng vẳng đâu đây tiếng cuốc lạc bầy
Như đánh thức nỗi lòng người cô lẻ !

Ta chia tay từ độ tàn thu ấy
Đến bây giờ đã mấy độ mùa sang
Ngày hôm nay đã chớm tới thu vàng
Lòng khắc khoải nhớ người nơi viễn xứ !

Em nơi ấy có còn chăng nhung nhớ
Kỷ niệm yêu từ những độ mùa sang
Theo tháng năm có lẽ đã phai tàn
Chắc chỉ còn anh hoài vương tình lỡ !

Chiều nay đón khúc giao mùa lặng lẽ
Như âm thầm gợi ký ức mùa thương
Nhẹ đưa anh lạc bước cõi êm đềm
Thoảng đâu đó một bóng hình mãi đợi !

Khúc giao mùa đến sao mà bình dị
Gợi lại trong tôi kỷ niệm ngọt ngào !





NỖI BUỒN THÁNG BẢY
Thơ: Bằng Lăng Tím
Dấu nỗi buồn mưa tháng bảy mong ai
Đôi mắt Hạ rớt hoài bao giọt nhớ
Thu chưa đến xuyến xao lòng cứ ngỡ
Cảnh chia ly người ở một người về

Phượng rụng tàn phai sắc thắm say mê
Băng lăng tím não nề buông cánh rủ
Lá xào xạc rớt bên thềm rêu cũ
Những trầm thăng thiếu đủ suốt dặm đường

Bao nỗi niềm lòng trĩu nặng tơ vương
Xa năm tháng nét môi hường phai nhạt
Chẳng còn đượm hương tình trong đôi mắt
Trái tim côi se sắt vết thương buồn

Ngoài hiên thềm mưa rả rích mãi tuôn
Bên ô cửa mây buông xòa mái tóc
Trời u ám che dáng thân ngà ngọc
Chớm mùa ngâu ai khóc đợi bên cầu

Giữ vẹn thề dù xa cách bao lâu
Mong ngày gặp cho duyên đầu thắm mãi
Đan ước vọng bao năm xa khắc khoải
Hoa tình yêu kết trái ngọt thơm lành.


BÀI THƠ: MƯA CUỐI HẠ

Thơ: Mai Hiền
Cuối hạ rồi sao mưa hoài mưa mãi
Hay nhớ phượng hồng mái tóc cài hoa
Theo giọt mưa rơi nỗi nhớ vỡ òa
Nhớ một mùa hè vội vã đi qua .

Đón thu sang , mưa luyến lưu mùa hạ
Cơn mưa cuối mùa tầm tã lòng ai
Hờn trách ai sao nỡ sai lời hẹn
Nên để thu này lặng lẽ, đơn côi

Muốn gửi theo mưa môi mềm nồng ấm
Để ôm vào lòng mơ mộng niềm thương
Cho thu về vấn vương bao nỗi nhớ
Để lá vàng rơi cứ mãi đợi chờ

Mưa cuối hạ gợi về bao nỗi nhớ
Ngỡ giấc mơ thôi sao lắm u hoài
Cũng chiều hạ ấy, cơn mưa đến vội
Để những giận hờn còn mãi vu vơ.

Nhặt cánh phượng rơi, mong chờ ai đến
Nhưng ngóng hoài vì lỡ hẹn chiều mưa
Để bao hè qua đầy vơi thương nhớ
Ai vẫn chờ ai theo cánh phượng hồng

Tiễn thu đi , đông về, đông lai tới…
Những cơn mưa cũng đầy vơi kỷ niệm
Hàng phượng ấy đã bao mùa thay lá
Hạ qua, thu về in dấu bước chân

Bất chợt chiều nay phố cũ mây giăng
Qua chốn hẹn nhớ cơn mưa chiều ấy
Mưa vội vã vô tình nhưng có biết…
Cánh phượng rơi, vẫn mong nhớ một người.

BÀI THƠ: CHIA TAY HẠ

Thơ: Hoài Ân
Chia tay em, chia tay mùa hạ
Phượng ngày hè anh giữ lại trong tim
Tháng tám đầu thu, hồn ngơ ngẩn
Ta chợt thèm nghe lại một tiếng ve.

Ta biết rằng hè đâu qua vĩnh viễn
Lòng bâng khuâng lúc mỗi độ phân mùa
Trong mắt nhớ có ánh chiều xa thẳm
Đường về hiu hắt bao nỗi yêu thương.





THƠ TÌNH CUỐI HẠ: CHỜ ANH
Thơ: Hoàng Lan
Anh có hay hạ sắp đi rồi đó
Lối xưa giờ đã đỏ xác phượng rơi
Anh có nghe nhịp tim mãi bồi hồi
Đếm thời gian cứ trôi đi lặng lẽ

Lòng chạnh buồn nhịp tim rung khe khẽ
Nhớ rồi mong ngày anh sẽ quay về
Chiều hạ vàng tình thắm đẹp chân quê
Đôi cánh nhạn vui tìm về tổ ấm

Hạ năm nay anh vẫn còn xa lắm
Gửi trao nhau lời nồng thắm hương tình
Gói đợi chờ trong nét chữ xinh xinh
Trong lời thơ lung linh màu thương nhớ

Hạ trôi qua, nhịp thời gian muôn thuở
Câu đợi chờ xin khất lại mùa thu
Anh có về trong tiếng gió vi vu?
Trao tình em cho dù là có muộn.

HẠ CUỐI
Thơ: Bằng Lăng Tím
Bàn tay chạm cánh hoa tàn Hạ cuối
Có chút gì tiếc nuối mỗi ngày qua
Cơn mưa giăng mái phố ướt nhạt nhòa
Nao lòng nhớ chiều tà phai sắc nắng

Anh có biết mỗi đêm về tĩnh lặng
Dạo phím đàn canh vắng nốt trầm buông
Ánh trăng treo lơ lửng nỗi u buồn
Sầu từng giọt nhẹ tuôn bờ mi nhỏ

Gió xào xạc ngoài hiên em cứ ngỡ
Bước chân về anh đang ở bên em
Giọt sương khuya đọng trên đám cỏ mềm
Thao thức mãi vạt đêm dần khép lại

Bình minh rạng nàng mây buông tóc chải
Sông quê mình một dải lụa như mơ
Chỉ mình em xao xuyến nhớ đợi chờ
Nơi bến cũ bao giờ anh trở lại

Hạ đã cuối níu mùa xa khắc khoải...

HẠ CUỐI
Thơ: Violet Hoa
Cuối hạ rồi ve vẫn còn nức nở
Cánh phượng kia sao nỡ rớt bên song
Lưu bút xưa lưu luyến mãi trong lòng
Thương nhớ lắm những dòng vương mực tím

Cuối hạ rồi ta càng thêm bịn rịn
Phút chia tay xao xuyến tự thuở nào
Chợt hiện về trong kí ức xôn xao
Nhánh bằng lăng cồn cào bao nỗi nhớ

Tuổi mộng mơ bao lời thương bỏ dở
Bên giảng đường đã lỡ biết làm sao
Thời gian trôi những kỷ niệm ngọt ngào
Ta gói ghém cất vào nơi sâu thẳm

Cuối hạ rồi con đường vương sắc thắm
Như vẫn còn in đậm dấu chân xưa
Tuổi thần tiên yêu biết mấy cho vừa
Luôn thấp thoáng đong đưa chiều hạ cuối.





CUỐI HẠ
Thơ: Diệp Ly
Hạ giã từ đất trời nghe bối rối
Cành phượng hồng hấp hối phút biệt ly
Lời nhạc ve nghèn nghẹn tiếc thương gì
Hay lưu luyến hạ đi tình ở lại?.

Đời luân chuyển có chi là mãi mãi
Phút giao mùa ngây dại mảnh hồn thơ
Thu nôn nao gõ cửa quá bất ngờ
Vài chiếc lá ngẩn ngơ vàng nắng úa.

Chút dư âm trên cao còn thắp lửa
Xác phượng buồn hồn trăn trở chiều rơi
Mây chơi vơi nghe tình gió ngậm ngùi
Từng ký ức cuộn trôi theo dòng nhớ.

Hạ đi chưa mà tim mình trăn trở
Lòng bâng khuâng nhắc nhở hẹn mùa sau
Thời gian trôi nỗi nhớ có dâng trào
Ngày tương ngộ xôn xao ngàn mong đợi.

THƠ LỤC BÁT: KHÚC GIAO MÙA

Thơ: Hà Thanh Hoa
Ngưng rồi khúc nhạc mùa hè
Không còn nghe nữa tiếng ve gọi mùa
Không còn nắng lửa ban trưa
Phượng hồng khép cánh để mùa thu sang.

Trời thu thả chút mơ màng
Gió thu dìu dịu mơn man cánh hồng
Người ơi nhè nhẹ bước chân
Đừng làm đau chiếc lá vàng vừa rơi!

Khúc giao mùa đã vang rồi
Yêu thương trao gửi bao người thân yêu!

ĐÓN THU
Thơ: Phú Sĩ
Thu về ngấp nghé bên đời
Tiễn nàng mùa hạ gọi mời yêu thương
Phong thư còn đó vấn vương
Nồng nàn sắc đỏ gió sương nhạt màu

Thu về nhặt khúc xuyến xao
Lời nào chưa tỏ còn nao bên lòng
Còn đây rực sắc phượng hồng
Ve sầu còn khúc tình nồng chưa phai

Hạ buồn tiễn biệt đêm dài
Đón thu man mác ai hoài đợi mong
Hạ còn thương kẻ ngóng trông
Chưa về kịp bến nỗi lòng trái ngang

Thu ơi xin chớ phủ phàng
Cho mùa hạ xót lỡ làng ngày xanh
Thu về gởi chút mong manh
Sắc chiều mùa hạ thôi đành phôi pha.

CHIA TAY MÙA HẠ
Thơ: Diệp Ly
Xác phượng rơi đầy tiễn hạ đi
Mùa trôi vương vấn có được gì
Ve sầu thổn thức lời giã biệt
Khúc nhạc sau cùng để từ ly.

Tiễn hạ gió buồn gọi mưa sa
Hiu hắt hoàng hôn đỏ ráng tà
Mấy cánh bằng lăng còn nở muộn
Tím mắt thương sầu thêm xót xa.

Mùa nối tiếp mùa sao vẫn mong
Hạ đi thu đến khác gì không?
Ngày tháng đong đầy bao luyến tiếc
Thấm thoát thời gian bạc cõi lòng.

Tiễn hạ đi rồi ta với ta
Lặng nhìn ngày tháng cứ phôi pha
Gió thu se sắt khung trời nhớ
Không khóc mà sao ngấn lệ nhòa.

THƠ BUỒN CUỐI HẠ: TÌNH ĐÃ XA...

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Phượng tàn rồi anh cũng vội quay lưng
Quên chốn cũ nơi mình từng gieo nhớ
Chiều không anh em ngồi chờ than thở
Đường quạnh hiu bước chân sợ lạc loài.

Lời ru buồn mòn mỏi chẳng nguôi ngoai
Nhìn kỷ niệm thương hoài day dứt quá
Chuyện tình yêu cũng nhạt nhòa xa lạ
Kiếm tìm anh...muốn ngã giữa chợ đời.

Thương phận mình tình trao gởi hai nơi
Đành lặng đứng cuối dốc đời bẽn lẽn
Đêm từng đêm bên đèn dầu thức trắng
Thầm mong anh đem giọt nắng theo về.

Trăng khuyết tàn...sương ướt lạnh tái tê
Lòng thương nhớ những câu thề năm cũ
Em không may duyên thiên thu tình phụ
Nên ôm thương! đếm đủ tháng ngày sầu.

(đang cập nhật...)
  1. Nguyễn Hưng Hãy bước đi hạ ơi đừng ngoảnh lại
    Phía trời xa thu sắp đến rồi kìa
    Cuộc vui nào rồi cũng phải chia phôi
    Vòng luân chuyển đất trời là như vậy

    Rồi ngày kia khi bình minh thức dậy
    Hạ lại về trong ngát tiếng ve ngân.
Sửa bài đăng