Chùm thơ hoài niệm tình xưa, nỗi nhớ về người yêu cũ thật hay

28/12/2016
(iini.net) Trong cuộc sống, chắc đôi lúc chúng ta cũng chợt nhớ về tình yêu xưa, kỷ niệm với người yêu cũ (nhất là những lúc cô đơn). Và chùm thơ tình yêu bên dưới chính là những vần thơ hoài niệm tình yêu xưa, nỗi nhớ về người yêu cũ thật hay.

Thơ hoài niệm tình xưa
Thơ hoài niệm tình xưa (ảnh: internet)

HOÀI NIỆM

Thơ: Hoàng Hôn Tím
Vẫn trong tim một tình yêu chan chứa,
Ngày tháng dài câu thề hứa còn không?
Sao tâm tư nghe chát đắng vô cùng,
Bao khắc khoải giữa mông lung... hoài niệm...

Tình hôm nao... nay chẳng còn nguyên vẹn
Gió thu về cho giá lạnh tim côi.
Ký ức xưa giờ đã quá xa xôi
Yêu thương ấy nay... khuất rồi vạn nẻo

Hãy quên thôi, còn chi mà níu kéo,
Ân tình kia đã khô héo nhạt nhòa
Mùa thu nào ký ức cũng trôi xa
Dư hương cũ quyện hòa theo sương khói.

Em không trách tình đời đầy gian dối,
Chỉ trách mình sao quá vội lời yêu.
Để thu nay mây giăng xám trời chiều,
Băn khoăn mãi với bao điều bỏ ngõ...





NỖI ĐAU THẦM LẶNG
Thơ: Chuong Nguyen
Còn nhớ làm gì thề hẹn ấy đã xa
Phím tơ chùng... bản tình ca đã đứt
Đừng nhớ nhung từng đêm dài thao thức
Tình yêu nào chẳng có lúc buồn đau.

Điếu thuốc tàn cháy bỏng cả đêm thâu
Ký ức như một màu mưa trắng xóa
Có những lỗi lầm không thuộc về ai cả
Và niềm đau nên cất giữ riêng mình.

Thời gian dài ta chỉ biết lặng thinh
Mơ một chút an bình đêm mưa lạnh
Bão giông nào cuối cùng rồi cũng tạnh
Sao bão lòng còn đọng nỗi hư hao.?

Đã bao lần nghe trong dạ xuyến xao
Và đau lắm một nỗi đau thầm lặng
Thương tổn này người đã đem trao tặng
Cố nén lòng sao vẫn mặn bờ môi .??


NGƯỜI ĐI RỒI
Thơ: Lê Hoài Thương
Người đi rồi bỏ lại trái tim yêu
Bỏ lại em với thật nhiều thương nhớ
Bao ưu tư khi duyên tình đổ vỡ
Dưới mưa thu tiếng nức nở nghẹn lời

Nhiều đêm dài giọt lệ ấy lặng rơi
Để cho em cả bầu trời đau khổ
Trái tim yêu khi đã trao nhầm chỗ
Là đắng cay lòng tan vỡ thật nhiều

Xa ai rồi nhưng dạ vẫn còn yêu
Cứ lặng lẽ trong những chiều lộng gió
Dõi hoài theo ký ức xa xưa đó
Người nơi đâu mà chẳng có bên mình

Ai đi rồi đã nhạt nét môi xinh
Bỏ nỗi nhớ vô hình mà đau mãi
Bước vào yêu đã gặp nhiều ngang trái
Cuộc đời này em biết phải về đâu??

Thơ nhớ về tình xưa
Thơ nhớ về tình xưa (ảnh: internet)

HOÀI THU
Thơ: Ngọc Liên
Vùng kỷ niệm bây giờ lay lắt gió
Lá thu vàng rụng kín cả thềm hoang
Giấc mơ xưa nhuộm tím nẻo địa đàng
Cho rét mướt lạnh lùng câu thương nhớ.

Chỉ còn lại bài tình ca dang dở
Những hẹn hò đành xếp cất mà thôi
Tiếng yêu thương nay cũng lỡ nhịp rồi
Mùa mơ ước dần trôi vào xa vắng.

Tìm một chút trong bao la khoảng lặng
Hơi ấm nào còn vương vấn tim nhau
Mộng chiều nao nay vướng nỗi u sầu
Để xa xót nhạt màu thơ em viết.

Và có lẽ bây giờ anh đã biết
Bởi vì đâu tình đó chóng phai tàn
Dấu yêu nào bạc phếch bóng thời gian
Cho mộng ấy võ vàng khi thu đến.





THÌ THÔI
Thơ: Lê Đình Vân
Sao tôi cứ yêu em hoài như thế
Khi tim người đã như thể giá băng
Cứ trơ đi theo cuộc sống thăng trầm
Tôi lặng lẽ nuôi mãi mầm hy vọng

Tôi yêu người dẫu mai tàn giấc mộng
Nhưng tim người như gió lộng chiều xa
Vòng tay nào người trao vội hôm qua
Rồi hôm nay đành xót xa buông lỏng

Giữa hai người là màn đêm tuyệt vọng
Mơ mộng gì một hình bóng thương yêu
Đường càng xa cay đắng lại càng nhiều
Chung cuộc lại tình yêu không bến đỗ

Lời hẹn xưa người đang tâm dứt bỏ
Kỉ niệm nào chiều tím nỗi sầu đau
Bến bờ nào ta đứng đó chờ nhau
Để trăm năm nỗi u sầu dâng kín.


HOÀI NIỆM
Thơ: Trần Ngà
Tất cả bây giờ chỉ còn nỗi nhớ
Ngồi một mình trong phòng ngắm mưa rơi
Ca khúc kia em muốn nuốt từng lời
Đau thầm lặng khi tình đầu dang dở.

Khi bước vào yêu lòng em cứ ngỡ
Tình yêu đầu đẹp tựa một bài thơ
Bởi thế cho nên em chẳng ngại ngùng
Trao cho nhau những gì yêu mến nhất

Nụ hôn đầu em trao người yêu dấu
Nhưng để rồi người đêm đến sầu đau
Thôi từ đây mình vĩnh viễn mất nhau
Gặp chi nữa cho lòng đau tê tái

Hàng cây cao như cũng im lặng lại
Cánh thiệp hồng hai đứa hết chung tên
Chuyện tình mình hai đứa đã không duyên
Thôi anh nhé ,giờ trở thành hoài niệm.

Thơ nhớ người yêu cũ
Thơ nhớ người yêu cũ (ảnh: internet)

NỖI NHỚ

Thơ: Nắng Thủy Tinh
Nỗi nhớ anh chênh chao bờ trăng lạnh
Gió mơ hồ rơi rụng xuống ven sông
Bóng thuyền ai gõ nhịp sóng mênh mông
Không quay trở mình tìm về bến đợi

Câu thơ lạc giữa vô tình mộng mị
Em nơi nầy cùng ngọn gió chờ mong
Đêm đã lạc vào nỗi nhớ của sông
Từng con chữ luênh loang màu sương trắng

Đời đã nhuốm đầy cả thời hoang vắng
Làm sao đi tìm dấu tích bình yên
Đêm nay vô hạn ánh trăng u uyên
Em lại nhớ vòng tay nào ấm áp..

MỘT THUỞ YÊU NGƯỜI
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Ôm câu thề năm tháng đã dở dang
Em đứng lặng bên hàng cây liễu rủ
Thời gian qua tình cho dù không đủ
Nhưng tiếng yêu đã phủ kín cả đời.

Em liếc nhìn cành chùm gởi chơi vơi
Bỗng chợt nhớ những lời khi anh đón
Ngồi bên nhau hứa sắc son giữ trọn
Anh lấy tay kéo chiếc nón cùng cười.

Thuở đôi mình ngày đó chỉ đôi mươi
Tuổi vừa lớn mới làm người đâu hiểu
Sáng cười vui rồi chiều buồn đơn điệu
Khi vắng nhau như thiếu nửa linh hồn.

Bao thăng trầm giờ tuổi đã hoàng hôn
Ngồi nhớ lại lòng bồn chồn chua chát
Đời gian truân...thân bọt bèo trôi dạt
Nên nợ duyên tan nát giữa vô thường.
  1. Nguyễn Ngọc Bích Hoài niệm xưa với tình yêu còn đó
    Người ra đi như ngọn gió bay xa
    Để từng đêm em nước mắt nhạt nhòa
    Lòng cay đắng nghe vỡ òa ...ký ức .
  2. Trần Đăng Thơm Trong tim em một tình yêu chan chứa
    Lắng đọng trong lòng ngọn lửa tình yêu
    Đêm thanh vắng mộng mơ ai hiểu thấu
    Gió đêm nhẹ lùa sầu nhớ người xưa .
  3. Phan Trí Ký ức luôn hiện về khi mình nhắc đến nhưng giờ lại quá xa vời,tình yêu thương luôn chôn chặt trong lòng, giữ yêu thương trong trái tim nồng ấm,đây lại là yêu thương khuất rồi vạn nẻo. còn gì nữa đâu để mà Thương, để mà nhớ .Ôi sao nỡ phụ tình để cho người phải thốt lên như vậy.
  4. Quý Phương EM VỀ CHỐN CŨ KHÔNG ANH
    Em trở về ôm nỗi nhớ mênh mang
    Từng kỷ niệm cứ loang đầy tim nhỏ
    Chút nhói đau khi không anh ở đó
    Mà cứ như hơi thở vẫn nồng nàn

    Em trở về bóng anh đã biến tan
    Như sương khói chẳng còn khi nắng rọi
    Em nhớ quá , nhớ để rồi mong mỏi
    Ở phương anh không biết có đợi em

    Tháng ngày một mình với nỗi nhớ chông chênh
    Em khâu kỷ niệm xưa sợ nhạt nhòa theo năm tháng
    Khoảng thời gian có anh trôi mất dạng
    Em nâng niu hạnh phúc của một thời

    Con đường không anh em sớm tối đi về
    Vầng trăng ấy đôi lần soi bóng lẻ
    Trên vai áo ánh vàng như chạm nhẹ
    Hình như anh có phải đã song hành ?

    Lối em về từ lâu vắng bóng anh
    Bàn tay ấy không nắm tay em nữa
    Anh về bên kia chắc quên lời đã hứa
    Bỏ mặc em chân đơn bước độc hành

    Tự nắm tay mình mà cứ ngỡ tay anh.
  5. Hoang Vu O noi do chac em hanh phuc lam? o noi day toi le bong mot minh
    Om ky niem mot thoi ghi dau
    Minh chung duong ve tay nam trong tay.
    Bao ky niem gio minh toi le buoc tay nam ban tay ma go bong nguoi ve.
  6. Hoàng Lan BẾN VẮNG
    Buồn không anh khi trở về bến cũ?
    Em xa rồi tự nhủ sẽ tìm quên
    Bến sông xưa sóng nhớ mãi dập dềnh
    Bóng hình anh bồng bềnh theo dòng chảy

    Buồn không anh khi trở về nơi ấy?
    Vắng em rồi anh có thấy nhớ không?
    Gửi gió trăng hay anh giữ trong lòng
    Câu yêu thương hoài mong em gái nhỏ

    Buồn không anh khi đứng nhìn ngọn gió?
    Khẽ lay cành như ai đó tìm ai
    Mỗi chiều đông in bóng đáy sông dài
    Hoàng hôn buồn tím thương phai sợi nắng

    Buồn không anh đứng nhìn bờ sông vắng?
    Nơi đó còn in dấu bước chân em
    Nhớ thương anh em vẫn mãi đi tìm
    Gió đông về làm tim em buốt giá!
Sửa bài đăng