Chùm thơ Noel an bình, thơ tình giáo đường kỷ niệm hay nhất

27/12/2016
(iini.net) Tuyển chọn những chùm thơ xướng họa hay viết cho mùa Noel năm nay. Ngoài lời chúc giáng sinh an lành là những vần thơ tình yêu của đôi lứa bên giáo đường kỷ niệm.

Thơ Noel an bình
Thơ Noel an bình, giáo đường kỷ niệm (ảnh: internet)

NOEL AN BÌNH
Thơ: Hoàng Hôn Tím
Noel về trào dâng sức sống
Câu hát mừng trầm bỗng du dương
Lung linh rực rỡ đêm trường,
Như hào quang tỏa bốn phương gọi mời.

Ta sánh vai chung lời ước nguyện,
Mong an bình hòa quyện thương yêu
Bên nhau tha thiết những điều,
Giáng Sinh đem đến thật nhiều phúc ân.

Chúc cho nhau mùa Đông ấm lại,
Tình thân này giữ mãi trong tim.
Giáo Đường chuông vọng trời đêm,
Như câu tha thiết êm đềm gởi trao

Mùa Noel dạt dào mơ ước,
Thỏa tâm tình đẹp phước tròn duyên.
Phút giây buông bỏ muộn phiền,
Xin cho mãi được bình yên kiếp người.





ĐÊM AN BÌNH
Thơ: Đan Hạ
Noel về ta trao lời chúc
Mong cuộc đời hạnh phúc muôn nơi
Tình nhân được bước sóng đôi
Nữa đêm xem lễ bồi hồi tay đan

Thánh Đường vang tiếng đàn thánh thót
Khúc nhạc mừng cùng hát say sưa
Trời sao lấp lánh đêm khuya
Người người hớn hở sẻ chia nụ cười

Ngàn bông hoa thắm tươi khoe sắc
Đêm an bình đến thắp niềm tin
Chúc mừng Ngài đã Giáng sinh
Đem cho nhân loại an bình nơi nơi

Đêm Noel dâng lời khấn nguyện
Xin ơn Ngài linh hiển ban cho
Đường trần vạn nẻo quanh co
Ngài ơi thương xót ban cho an lành.


NOEL AN LÀNH

Thơ: Phạm Tâm
Noel về an lành muôn nẻo
Khắp phố phường điện kéo giăng giăng
Lần lượt từng bước thẳng hàng
Tiến vào Giáo Lễ chuông vang nguyện cầu

Mong bình an trao nhau hạnh phúc
Ân tình đầy sung túc mọi nơi
Bài ca da diết bao lời
Con xin giữ trọn không vơi câu thề

Tay chắp lại an bề tâm tĩnh
Hướng về Người lời thỉnh hoan ca
Bình an đến với mọi nhà
An lành là Chúa sinh ra cõi này

Noel về mang may mắn đến
Cho các con vinh hiển non sông
Chúa thương xá tội phiền lòng
Cầu xin mãi được sáng trong kiếp này.

MỪNG NGÀI ĐẾN
Thơ: Chương Nguyễn
Ngài đã đến cứu cho nhân thế
Là Ngôi Hai nhập thể làm người
Cùng chung với tiếng khóc cười
Cùng chung san sẻ cuộc đời khó nguy

Ngài Giáng lâm cũng vì tội lỗi
Cứu thế nhân mở lối thiên đàng
Cuộc đời còn lắm gian nan
Mong cho lòng được ngập tràn niềm tin

Bên Cung thánh lời kinh vang vọng
Cùng dốc lòng khấn nguyện thiết tha
Tình Ngài quả thật bao la
Quỳ bên máng cỏ chan hòa yêu thương

Đến nữa đêm hồi chuông vang đổ
Khắp đất trời bừng tỏa muôn hương
Ta cùng trao gởi tình thương
Dâng lên ước nguyện muôn phương an hòa.





GIÁO ĐƯỜNG KỶ NIỆM

Thơ: Hoàng Hôn Tím
Giáo Đường xưa đôi mình sánh bước,
Tay đan tay mộng ước thật nhiều.
Duyên tình nồng thắm hương yêu
Ngờ đâu đoạn kết... thật nhiều bão giông.

Noel trước ấm nồng hạnh phúc,
Nhạc vang lừng réo rắc không trung
Mong đời thắm mãi tình chung,
Và nghe xao xuyến nhớ nhung ngập hồn

Nay tim gầy héo hon vì nhớ,
Bóng hình người còn đó không phai.
Đêm thâu mây tím trãi dài,
Lòng thầm nguyện ước mong ai trở về...

Giáng Sinh buồn tái tê sương giá,
Người bây giờ đã quá xa xôi,
Cô đơn bóng lẻ bên đời,
Giáo Đường kỷ niệm một thời còn đâu?!


GIÁNG SINH BUỒN
Thơ: Kim Quy
Giáng Sinh xưa bên nhau khấn hứa,
Suốt cuộc đời đôi lứa bền lâu.
Kiếp này và cả kiếp sau,
Tình ta thắm mãi một màu sắc son.

Giáng Sinh nay dỗi hờn vương mắt
Đêm Đông buồn se thắt con tim.
Xa xôi dõi mắt kiếm tìm,
Dư âm còn đó bóng hình nay đâu??

Dấu yêu xưa thẩm sầu xa xót
Noel nào mình trót vội trao.
Giờ tình vỗ cánh bay cao
Đêm Đông buốt lạnh nghẹn ngào hoen mi.

Tạ từ tiễn người đi tim chết,
Duyên đôi ta đã hết thật rồi
Đêm buồn riêng bước lẽ loi,
Giọt sương hay giọt lệ rơi đắng lòng.

ĐÊM GIÁNG SINH BUỒN
Thơ: Chương Nguyễn
Đêm đông lạnh nữa hồn băng giá
Quanh mình...người xa lạ có đôi
Tình yêu tan vỡ mất rồi
Cho anh lẽ bước đơn côi một mình

Mong manh quá nên tình dễ vỡ
Lời thề nguyền muôn thuở không phai
Vườn yêu anh đã lạc loài
Còn đâu ước mộng trúc mai vẹn toàn??

Đêm Giáng sinh lòng buồn tê tái
Dang dỡ rồi tình ái đôi ta
Trầm buồn một khúc Thánh ca
Năm nao chứng giám nay xa ngàn trùng

Tiếng chuông ngân như chùng thinh lặng
Sương đêm buồn thấm lạnh hồn đơn
Hỏi thầm em có nhớ không
Giờ này năm trước thắm nồng tình yêu !!





MÙA ĐÔNG THƯƠNG NHỚ
Thơ: Ngọc Liên
Mùa đông đó cùng nhau xem lễ
Bên Giáo đường khe khẽ nguyện xin
Chúa ơi con mãi kiếm tìm
Thời gian trở lại mộng tình kết hoa.

Mùa đông đó chẳng nhoà trong trí
Trên bước đời thiên lý xa xôi
Vẫn yêu sao một nét cười
Mong người phương ấy vẹn lời sắt son.

Đêm lạnh quá mỏi mòn thương nhớ
Giáng Sinh về con phố bâng khuâng
Thoảng nghe ngọn gió thì thầm
Mùa đông ngày cũ như gần ngay bên.

Lời nguyện ước êm đềm biết mấy
Nay xa rồi vẫn thấy hoài thương
Đêm nay bên góc Giáo đường
Mình ai lẻ bóng mộng thường xót xa...

HAI MÙA NOEL
Thơ: Trần Ngà
Noel đó chắc anh còn nhớ.
Bên giáo đường mình đã quen nhau
Chắp tay mình khẽ nguyện cầu
Xin cho hai đứa bên nhau trọn đời

Nào ngờ đâu không lời giã biệt
Người ra đi quên hết tình tôi
Mùa Noel lại đến rồi
Giáo đường năm ấy mình tôi lạnh lừng.

Noel này không chung nhịp bước
Bơ vơ về mà nước mắt tuôn
Bờ môi khô,đẫm lệ buồn
Tim côi buốt giá tơ vương trái sầu

Lời nguyện cầu xưa đâu còn nữa
Nỡ quên lời đã hứa sao anh
Hoa đăng đã vụt tắt nhanh
Nguyện cầu xin Chúa làm lành vết thương.

KHẤN XIN
Thơ: Lê Đình Vân
Noel này con về bên Chúa
Cầu xin Ngài cứu chữa trái tim
Giáo Đường con đứng lặng im
Chắp tay khấn nguyện cầu xin với Ngài.

Người ta đó...đủ đầy hạnh phúc
Con chạnh lòng đau xót từng cơn
Đêm dài như giá lạnh hơn
Bổng nghe dòng lệ như tuôn tim mình

Ta có nhau Giáng Sinh năm trước
Cùng khấn cầu mộng ước dài lâu
Lòng mình ấm giữa đêm thâu
Thánh Đường quỳ gối nguyện cầu mãi yêu

Vạn lời thương thật nhiều hẹn hứa
Sao bây giờ mỗi đứa một nơi??
Con cầu xin Chúa nhậm lời
Cho con quên được bóng người hôm nao.





GIÁNG SINH BUỒN

Thơ: Hạnh Ngọc
Nhớ thuở trước dưới đèn hoa rực rỡ
Ta bên người cùng đón lễ Giáng Sinh
Vui mừng Ngài hạ thế giúp an bình
Cho nhân loại ấm êm và hạnh phúc

Tay trong tay gởi trao nhiều lời chúc
Hẹn ước mình mọi lúc vẫn bên nhau
Mốt mai này dù cay đắng thế nào
Ta mãi mãi trước sau không thay đổi.

Ai đâu ngỡ người lại ra đi vội
Hẹn thề rồi nỡ bỏ lại mình ta?
Đếm cô đơn mắt đẫm lệ nhạt nhoà
Ôn kỷ niệm giữa trời đông buốt giá.

Giáng sinh này ta một mình buồn bã
Ngồi kề bên người có biết hay không?
Vẫn bên tai lời ước hẹn tơ hồng
Giờ còn lại chỉ mình ta chiếc bóng.

Giáng Sinh buồn dưới trời đêm gió lộng
Ta âm thầm ngước mắt đếm sao khuya
Thương duyên tình sao sớm phải chia lìa
Ôi đau đớn...Nỗi lòng ta ai thấu???

GIÁNG SINH XƯA
Thơ: Đặng Ngọc Đào
Giáng Sinh xưa em ngây thơ bước
Thầm nguyện cầu mong được bên nhau
Anh và em tình dạt dào
Dạo khắp thành thị, ngọt ngào lời yêu

Giáo đường chật ních bao người tới
Đèn màu đẹp sáng ngời lung linh
Anh nhìn em nụ cười tình
Em vừa mới lớn, tim mình xôn xao

Tưởng rằng tình tuyệt diệu ánh sao
Đêm rộn rã, vui sao tưng bừng
Tình như cháy bỏng vui mừng
Để rồi đau khổ chưa từng thấy đâu

Giáng Sinh nay chạnh nhớ nỗi sầu
Tình đầu vỡ, lệ ngầu châu rơi
Còn đâu mộng ước một đời
Nụ tình vừa chớm rã rời tơ duyên.

BÀI THÁNH CA BUỒN
Thơ: Đan Hạ
Đêm ngân vang từng hồi chuông đổ
Người đã theo mây gió bay xa
Tình giờ ngang trái phôi pha
Đêm đông nhức nhối trong ta mối sầu

Duyên trái ngang nhịp cầu đã gãy
Bóng hình nào thôi hãy quên đi
Nhớ nhung liệu có được gì
Hay chăng nuối tiếc quanh mi lệ tràn

Ngồi đây giữa Thánh Đường kỷ niệm
Buốt ngoài trời hay lạnh trong tim
Còn chi để phải kiếm tìm
Người đi cho mối duyên tình trái ngang

Bài Thánh ca gợi ngàn nổi nhớ
Đêm đông buồn vò võ riêng em
Bước về lòng thấy đan xen...
Vừa thương tình cũ lại thêm nỗi niềm.