Chùm thơ hoa Ti-Gôn hay, thơ tình buồn Tigon mới nhất

09/01/2017
(iini.net) Cùng đến với chùm thơ viết về loài hoa Ti-gôn hay do nhiều tác giả chia sẽ. Đây là những bài thơ tình buồn viết về loài hoa tim vỡ mang tên Tigon.

Thơ hay về loài hoa Ti-Gôn
Thơ hay về loài hoa Ti-Gôn (ảnh: internet)


SẮC TI GÔN

Thơ: Hoàng Hôn Tím
Tôi đến thăm em một tối buồn,
Sân nhà em phủ kín ti gôn
Gượng cười em bảo màu hoa ấy,
Cũng chính là màu của vấn vương.

Em gái của tôi thật tuyệt vời,
Bên hoa nào kém sắc xinh tươi.
Nhưng sao vẫn thấy buồn vương mắt,
Hàm tiếu môi kia vắng nét cười.

Em tôi không đẹp như hoa hồng,
Cũng không rực rỡ của hoa xuân.
Em như một đóa quỳnh hương trắng
Sưởi ấm lòng người giữa gió đông.

Nhìn em cứ ngỡ tuổi đôi mươi,
Sức sống tràn dâng thật rạng ngời
Em đã qua rồi thời xuân sắc,
Mà sao vẫn giữ mãi nét tươi?!

Che giấu trong tim tiếng thở dài
Nghe sao tan nát trái tim tôi
Em ơi đừng vỡ như hoa ấy,
Hãy sống hạnh phúc hết cuộc đời..





NÀNG - LOÀI HOA VỠ
Thơ: Triệu Phú Tình
Nàng nói thích nụ ti gôn
Màu trắng hồng hồn trinh nữ
Bốn mùa đua nở tình tứ
Biết đâu là sự chia ly

Ti gôn trắng nói điều gì
Là nhắc nhở khi lỗi hẹn
Đừng để lỡ duyên tình bén
Mất rồi mới nghẹn lòng đau

Ti gôn hồng gieo nỗi sầu
Mong nhớ úa nhầu rơi lệ
Xa xôi cách trở không thể
Cạnh bên nhau để sẻ chia

Nàng thấy không trái tim kia
Đang vỡ đứt lìa mạch máu
Nỗi biệt ly hoài nương náu
Nơi người đau đáu yêu hoa

Vụn vỡ ly biệt thế mà.

thơ về hoa tigon
thơ viết về hoa tigon (ảnh: internet)

TI-GON VỠ
Thơ: Bằng Lăng Tím
Đã hết thật rồi anh nhỉ
Mối tình chung thủy ngày xưa
Chẳng còn một chút duyên thừa
Cho ngày trời mưa đọng lại

Sắc hoa ti-gon vụng dại
Bây giờ phai nhạt đơn côi
Duyên tình ta đã phai phôi
Không còn chung đôi tay nắm

Đêm dài cứ trôi thăm thẳm
Em ngồi lặng ngắm mưa rơi
Từng giọt thấm ướt bờ môi
Khóc mảnh tình côi tan vỡ

Chúng mình có duyên không nợ
Ti-gon vụn vỡ tan tành
Tim yêu giữa hạ lạnh căm
Đường về xa xăm tuyết phủ

Ti-gon héo buồn ủ rũ
Mộng yêu đã ngủ lâu rồi
Chúc người nơi ấy cuối trời
Ấm nồng vòng tay hạnh phúc

Tim yêu không còn rạo rực
Trắng đêm thao thức u hoài
Ti-gon vỡ mảnh chia hai
Mảnh trăng khuya cài ô cửa

Bây giờ anh không về nữa
Quỳnh hương thôi nở bên thềm
Dế nỉ non khóc trong đêm
Em buồn đếm đong hoài niệm.





NHẠT SẮC TI-GON
Thơ: Phú Sĩ
Đã phai rồi mãi màu son
Sắc Ti- gôn buồn ngày ấy
Tình yêu xưa nay vẫn vậy
Nhạt nhòa trước gió mùa lay

Nắng chiều thôi nhuộm tóc ai
Hoàng hôn đôi đường rẻ lối
Hoa nở bên đường bước vội
Vỡ òa hai sắc ti gôn

Tuổi hồng một thuở vấn vương
Ngờ đâu đêm trường giông tố
Trót thương biển đời sóng vỗ
Tàn theo pháo nổ rượu mừng

Hoa thắm ngày xưa héo rụng
Ngập ngừng nhỏ lệ rưng rưng
Nhặt cành hoa tím bâng khuâng
Thu đem hương tàn xa mãi …

Chiều đông nắng nhạt sương mờ
Thẩn thờ bước chân phiêu lãng
Nhặt cánh hoa đời dĩ vãng
Trách người bội bạc tình xưa…


HOA TIM VỠ
Thơ: Hoàng Hôn Tím
Sắc hoa ấy vấn vương màu nhớ,
Như tim hồng thắm đỏ niềm riêng.
Tiếc rằng lỡ chuyến đò duyên,
Để nghe xa xót triền miên mối sầu...

Xin một đời... niềm đau chôn kín,
Sắt se lòng chiều tím nhẹ buông.
Hắt hiu ngõ vắng sầu vương,
Ước mong tim ấy tình trường phôi phai.

Tiếc thương chi một loài hoa vỡ
Giấc mơ nào cứ ngỡ quanh đây...
Chân tình mộng đã xa bay
Chỉ còn ký ức đong đầy trong tim.

Hoàng hôn rơi lòng chìm tê dại
Duyên tình nào đã mãi cách xa.
Yêu sao tha thiết loài hoa,
Dáng như tim vỡ cho ta lụy phiền.

thơ tình hoa ti-gôn
thơ tình hoa ti-gôn (ảnh: internet)

TIM VỠ
Thơ: Kim Quy
Hình bóng xưa tràn đầy lai láng
Quên sao đành ngày tháng bên nhau?
Hồn dâng suối lệ tuôn sầu,
Tim như hoa vỡ đớn đau riêng lòng.

Đã xa rồi còn mong chi nữa,
Biệt ly tình...đôi lứa cách ngăn.
Dòng đời dâu bể trái ngang
Luyến lưu chi cũng dỡ dang mất rồi.

Vương xa xót một đời cay đắng,
Yêu thương nào lai láng thiết tha.
Lối nào ước mộng bay xa?
Hanh hao nỗi nhớ, nhạt nhòa đắng cay?!

Thì thôi nhé tình nay cách biệt,
Giấc mơ đời chẳng biết về đâu.
Hoa xưa còn thắm sắc màu
Tình nay đã nhạt ...đớn đau thắt lòng !





SẮC HOA NHỚ
Thơ: Lê Hoài Thương
Khung trời mây hoàng hôn phủ kín
Lối đường về hoa tím nhẹ rơi
Tim hồng ai chợt vừa khơi
Khiến cho nỗi nhớ cất lời vọng vang

Cánh hoa xưa muôn vàn kỷ niệm
Lối nhỏ về kết chuyện tơ duyên
Đông xa tê tái lụy phiền
Cho mùa thu tới triền miên u sầu

Sao vẫn mãi đớn đau thế nhỉ
Cách biệt rồi tình chỉ thế thôi
Bây giờ mỗi đứa mỗi nơi
Tình thơ đã hết cuộc đời rong riêu

Nay xuân đến tiêu điều hoa lá
Người bây giờ đã quá xa xôi
Lòng này chợt thấy chơi vơi
Sắc hoa màu nhớ một đời không quên.

BÀI THƠ: SẮC HOA TI GÔN
Thơ: Triệu Phú Tình
Thuở ngày xưa đi học yêu màu tím
Tím nét mực tím tà áo ai bay
Tím bằng lăng đung đưa theo gió lay
Tím biêng biếc dâng buồn trên khóe mắt

Em lại về trong kỉ niệm gom nhặt
Dáng mảnh mai với suối tóc buông dài
Vẫn dịu dàng kiêu sa nét trang đài
Theo thời gian dẫu phai dần xuân con gái

Nhưng với anh em vẫn là mãi mãi
Vẫn nụ cười quen thuộc đầy thân thương
Em vẫn là em e thẹn khiêm nhường
Không cầu kì khăn voan quàng trên cổ

Tay em cầm nhánh ti gôn nở rộ
Định tặng anh có phải vậy không em
Nhưng anh thấy chẳng còn màu tím lem
Hoa phai dần chuyển sang màu trắng nhạt

Thời gian trôi con người cũng đổi khác
Huống chi là hai sắc thái ti gôn
Tím thủy chung xa anh giờ không còn
Nhưng vẫn đẹp trắng trong màu tinh khiết

Vẻ đẹp của ti gôn quả khác biệt
Nét mĩ miều người con gái tôi yêu.

ảnh hoa ti-gôn đẹp
tình thơ hoa ti-gôn (ảnh: internet)

MÀU HOA MÁU
Thơ: Song Trà
Chiều nay nghe lại sắc Tigon
chợt thấy hồn tôi một nỗi buồn
chuyện người năm cũ màu hoa vỡ
nghe lại bây giờ mấy giọt tuôn

Tôi biết ngày xưa người lấy chồng
vẫn buồn, vẫn nhớ những đêm đông
ái ân bên cạnh người chồng mới
mà bóng người xưa ngập cõi lòng

Tôi biết bây giờ cũng như xưa
có người bên ấy khóc trong mưa
cũng ái, cũng ân bên chồng đó
mà hồn thổn thức với sớm trưa

Trời hỡi.. bây giờ phải làm sao
một lần đã lỡ..trái tim trao
hai sắc Tigon, hoa màu máu
đã chảy vào tim tự thuở nào.





ĐỪNG NHẶT CÁNH HOA TÀN
Thơ: Diệp Ly
Người nhặt làm chi cánh hoa tàn
Duyên kiếp đôi mình đã dở dang
Màu máu tigôn giờ phai sắc
Có tiếc có thương cũng lỡ làng.

Chiều nay nhìn nắng vãng bên sông
Đếm nhớ đếm thương xót xa lòng
Gió bấc lại về qua song cửa
Đan áo cho chồng giữa mùa đông.

Mấy vòng lễ giáo mấy vòng tơ
Nhớ người năm cũ dạ ngẩn ngơ
Đường đời ngàn dặm thân cô lữ
Nhìn ngọn gió đông luống thẫn thờ.

Hoa vỡ từ khi lỗi hẹn thề
Tình mình cũng cách biệt sơn khê
Nên trách trời già gieo oan trái
Hay trách người đi chẳng trở về?

Chùm thơ hoa Ti-Gôn hay, thơ tình buồn Tigon mới nhất
thơ hay về hoa ti-gôn tím (ảnh: internet)

ĐÊM TIGÔN
Thơ: Diệp Ly
Lời thơ của người nức nở lòng tôi
Với sắc hoa rơi mang hình tim vỡ
Có phải tình đẹp thường hay trắc trở
Càng yêu nồng nàn dang dở càng đau?

Những mối hận tình dù trước hay sau
Tự cổ chí kim ai nào tránh khỏi
Bể ái trầm luân đi về một cõi
Để trọn cuộc đời lạc lối vì yêu.

Đêm vắng thương sầu gối mộng cô liêu
Tâm sự rối bời từng chiều gió lạnh
Một khối tình si lòng còn canh cánh
Lệ đổ canh tàn định mệnh vì đâu.

Ta cũng như người trong cuộc bể dâu
Ôm mối tình sầu đêm dài trăn trở
Vay mượn lời thơ để mình than thở
Một giấc mơ tình tan vỡ từ đây.
  1. Đan Hạ Sắc hoa xưa vẫn màu đỏ thắm
    Sao cuộc đời cay đắng riêng mình
    Hỡi ơi ai chữ nhân tình
    Làm sao xóa được bóng hình trong tim
  2. Lê Đình Vân Lòng bỗng thấy ngu ngơ quên, nhớ
    Hoa yêu nào đành lỡ trăm năm
    Người giờ đã bước sang sông
    Lời xưa còn đó sẽ không thay lòng??
  3. Tâm An Thơ hoa tigon hay xuất sắc ^^
  4. Võ Ngọc Cẩn Đọc áng thơ xưa nghe hồn vụn vỡ
    Có giọt lệ sầu đọng ở bờ mi
    Chưa trọn cuộc tình đã phải chia ly
    Kẻ ở người đi hai miền thương nhớ

    Nhìn xác hoa rơi máu tim ai nhỏ
    Chiếc bóng chiều tàn vò võ niềm đau
    Tình cách chia khi tình mới bắt đầu
    Đào mộ huyệt sâu chôn vùi kỷ niệm

    Thôi nhé tình nhân xin đừng tìm kiếm
    Em đã theo chồng sắc tím tàn phai
    Đã mấy thu rồi chăn gối bên ai
    Lòng vẫn u hoài nhớ người năm trước

    Chuyện nợ duyên ai nào đâu biết được
    Pháo đỏ rượu hồng em bước vu quy
    Bên kẻ không yêu em có vui gì
    Trời hỡi gieo chi niềm đau nhân thế

    mỗi độ thu sang hòa chung máu lệ
    Viết bức tình thơ gởi nhớ phương xa
    Chuyện tình mình nay đã lỡ phôi pha
    Nước mắt nhạt nhòa người ơi ly biệt.
Sửa bài đăng