Chùm thơ tình Biển buồn, tâm trạng cô đơn lúc chiều hoàng hôn

19/01/2017
(iini.net) Sau những bài thơ 8 chữ về Biển, mời bạn cùng đến với những bài thơ tâm trạng buồn của một người khi đứng trước Biển lúc chiều hoàng hôn.
Đây là một trong những chùm thơ tình buồn viết về Biển mà iini.net đã chia sẽ!

Thơ tình Biển buồn lúc hoàng hôn
Thơ tình biển buồn lúc hoàng hôn (ảnh: internet)

BIỂN MẶN

Thơ: Hoàng Hôn Tím
Không gió thổi, biển đâu còn sóng
Anh đi rồi, lẽ bóng riêng em...
Muôn vàn nỗi nhớ đan xen
Trùng dương cách trở lòng thêm ngậm ngùi

Hồn đắm chìm... nguồn vui đã hết
Duyên tình mình đoạn kết dỡ dang
Thuyền giờ tách bến sang ngang
Em ngơ ngác với một trang tình sầu.

Biển mặn như niềm đau đọng lắng
Bờ nối dài đã vắng dấu chân
Dã tràng cõng cát bâng khuâng
Hải âu nghiêng cánh...ngỡ gần hóa xa

Hoàng hôn buông tình ca biển hát
Khoảng lặng nào đắng chát trong tim
Người giờ như thể bóng chim
Mênh mông biển lớn...biết tìm chốn nao?!





TIỄN ĐƯA EM
Thơ: Chương Nguyễn
Cánh buồm nghiêng chênh chao trong gió
Chuyện hôm nào em có nhớ không??
Biển chiều gió lộng mênh mông
Bao nhiêu kỷ niệm cho lòng quặn đau

Bầu trời chiều nhuộm màu xám nhạt
Gió rì rào tiếng hát biển ru
Biết bao kỷ niệm mùa thu
Một chiều xưa đó sương mù giăng ngang

Trong giây phút ngỡ ngàng xa cách
Em đi rồi biết trách ai đây
Duyên tình như thể gió mây
Làm sao gom hết để xây mộng lành??

Đã dỡ dang nên đành từ tạ
Em đi về xứ lạ cùng ai
Cho tôi bao tháng ngày dài
Lòng riêng đau nhói không phai giọt tình.


ĐỜI PHÙ DU
Thơ: Đan Hạ
Biển chiều nay u buồn đến lạ
Thấy cánh buồm nghiêng ngã trong sương
Chạnh lòng nhớ đến người thương
Làm sao soi được bước đường ta đi

Sóng triều dâng bờ mi mọng ước
Bởi chúng mình bạc phước vô duyên
Khóc đời phận gái thuyền quyên
Làm sao anh hỡi nỡ quên tình này

Chúc cho anh được đầy mộng thắm
Bên người tình say đắm ngất ngây
Còn em cô lẽ nơi nầy
Đớn đau mong mỏi tháng ngày tìm quên

Đời phù du ưu phiền gác lại
Bến đợi thuyền vẫn mãi bơ vơ
Biết ai tìm kiếm mong chờ
Triều dâng ánh bạc ngẩn ngơ lòng mình.





TRẢ LẠI ANH
Thơ: Lê Hoài Thương
Chiếc thuyền nan gặp cơn sóng lớn
Tình đôi ta vừa chớm vội tàn
Anh tìm mộng ước cao sang
Để em đơn lẽ dâng tràn nỗi đau

Mộng vỡ rồi vì đâu anh hỡi
Xuân đã về khắp lối gần xa
Lòng em còn mãi phong ba
Ai gieo nỗi nhớ nhạt nhòa đêm thâu

Trả cho anh lệ sầu chất chứa
Trả cho anh lời hứa ân tình
Trả anh ký ức lung linh
Trả anh hết cả bóng hình yêu thương

Biển trời chiều vấn vương khắc khoải
Người đi xa sẽ mãi không về
Sương buồn từng giọt tái tê
Ba sinh hẹn ước phu thê lỡ làng.

ảnh cô gái dạo biển lúc hoàng hôn
Cô gái dạo Biển lúc hoàng hôn (ảnh: internet)

KHOẢNG TRỐNG
Thơ: Ngọc Sơn Nguyễn
Biển không sóng, biển xanh ngọc bích
Mãi ru hời vết tích nồng say
Hương yêu chắt ngất thêm đầy
Chiều buông nắng nhạt thương vây kín lòng

Hải âu mãi bềnh bồng ngơ ngác
Đời lao đao lắm bạc màu vôi
Mênh mông sương phủ lạnh đời
Trùng khơi đơn chiếc chẳng lơi kiếm tìm

Dã tràng mãi nằm yên không hát
Thùy dương khi không nhạc ..phi lao
Không nơi bến ngự thuyền vào
Nên đời mặn đắng gam màu nhớ thương

Nghìn trùng ai thấu đêm trường
Tâm tư vọng mãi hồng thương nơi nào?


*********
PHẦN CẬP NHẬT: THƠ TÌNH BIỂN LÚC HOÀNG HÔN
(cập nhật thêm cho các bạn yêu thơ có cùng tâm trạng...)

BIỂN NHỚ
Thơ: Hoàng Lan
Em trở về bên biển lúc hoàng hôn
Biển lặng yên như dỗi hờn bờ cát
Chẳng xôn xao sóng vỗ về dào dạt
Khúc ân tình biển hát buổi chiều nao

Biển mênh mông nghe nỗi nhớ dâng trào
Thuở bên nhau ngọt ngào bờ môi thắm
Phút dỗi hờn ghét yêu thôi không giận
Phút xao lòng vô tận lạc niềm yêu

Biển chiều nay sao trống vắng cô liêu
Chỉ mình em chắt chiu từng kỷ niệm
Nhớ đến anh lòng em buồn loang tím
Phương xa nào anh có đếm cùng em?

Một kỷ niệm em không thể nào quên
Anh và em khắc tên trên bờ cát
Đã bao năm biển tràn dâng sóng gạt
Xóa đi rồi bờ cát phẳng không tên.





BIỂN CHIỀU KHÔNG ANH

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Biển chiều nay sóng buồn nằm im ắng
Em thẩn thờ đứng lặng góc đường xưa
Ngày mình xa Thu vừa chớm sang mùa
Câu hứa cũng đong đưa buồn theo gió.

Không còn thương hẹn hò đành bỏ ngỏ
Trời mưa Thu chẳng có nắng hanh vàng
Lòng ngậm ngùi tình dang dở trái ngang
Nước mắt cứ dâng tràn...môi mặn đắng.

Buồng tim em mang vết hằn thầm lặng
Đang thắt gào dưới giọt nắng chiều Thu
Trời trong xanh bỗng sương phũ mịt mù
Nên thương cạn...lời ru buồn khao khát.

Cuối hoàng hôn sóng bạc đầu ngơ ngác
Cũng nghẹn ngào đánh dạt đám bèo trôi
Chiều không nhau...lòng quá đổi bồi hồi
Ôi thương lúc chung đôi cùng nhau bước.

BIỂN NHỚ .!.
Thơ: Võ Sơn Lâm
Anh lại về với phố Biển chiều nay
Hoàng hôn rơi xa chân mây Biển vắng
Những con tàu lướt nhanh trên sóng lặng
Nhớ em nhiều chẳng biết ngỏ cùng ai

Đứng ngắm Biển xa trên bãi cát dài
Đàn Hải Âu vẫn miệt mài tung cánh
Gió Biển êm chiều nay sao lành lạnh
Bỗng thấy chạnh lòng bởi chút cô đơn

Ngày xa em nỗi nhớ cứ dài hơn
Em hãy hiểu đừng giận hờn anh nhé
Biển quê hương là tình yêu của Mẹ.!.
Canh giữ đêm ngày ngăn kẻ xâm lăng

Để mùa thu đẹp những ánh trăng rằm
Soi sáng mãi hằng năm mùa lễ hội
Em yêu ơi thương cuộc đời bộ đội
Suốt đêm trường lặn lội với khơi.. xa .!.

TÌNH ANH TRAO EM
Thơ: Dương Tuấn
Chiều ngồi ngắm ánh hoàng hôn dần tắt
Hồn mơ màng lượm lặt mộng yêu đương
Tiếng sét ái tình.. chỉ thoảng chút hương
Sao rực cháy thiên đường trong nhịp thở.

Có cơn gió chiều nay vừa trăn trở
Sóng thì thầm mang nặng nợ tình duyên
Biển dường như cũng lắm nỗi ưu phiền
Chỉ có trăng.. hồn nhiên khoe dáng ngọc.

Trăng lơi lả để gió ôm mặt khóc
Sóng vờn trăng rồi trằn trọc băn khoăn
Biển vì trăng kết triệu ngọn hoa đăng
Mong cưới được chị Hằng cho thoả khát.

Em có phải chị Hằng nơi hoang lạc
Sao đến đây để xé nát hồn anh
Gửi vào tôi dịu ngọt giấc mộng lành
Tình trọn kiếp riêng dành cho em đó!





BIỂN CÔ ĐƠN
Thơ: Vũ Thắm
Có một chiều không ngăn nổi bước chân
Em trở lại lang thang miền kí ức
Biển đón em giữa hai miền mơ thực
Có lẽ nào biển biết chuyện đôi ta?

Sóng rì rào hỏi những chuyện đã qua
Đứng trước biển em trở thành bé nhỏ
Biển biết không...ngàn nỗi đau giằng xé
Khi con thuyền chẳng cập bến tình yêu

Trước đại dương em nói biết bao điều
Biển dồn dập đưa từng cơn sóng vỗ
Ngày yêu anh cuộc đời em cứ ngỡ
Một lâu đài trên cát đứng trăm năm

Biển cũng buồn từng con sóng xa xăm
Chẳng nghe hết những điều em kể
«Và em biết dù biển rộng dài thế
Vắng cánh buồm thì biển cũng cô đơn!

BÃI BỜ HOANG VẮNG
Thơ: Nguyễn Đình Huân
Khi ta chia tay bên bờ biển cát.
Biển đã chết rồi khao khát còn đâu.
Chỉ còn lại đây con sóng bạc đầu.
Và nỗi cô đơn biển sâu thăm thẳm.

Nhớ khi xưa mình yêu nhau say đắm.
Em xinh tươi, nụ cười thắm trên môi.
Ta bên nhau với hạnh phúc tuyệt vời.
Anh đã trao em những lời hẹn ước.

Sóng vỗ dạt dào xuôi theo dòng nước.
Em cầu mong mình sẽ được nên duyên.
Tình em với anh như bến với thuyền.
Thuyền anh ra khơi tới miền đất hứa.

Mang theo mình con tim em rực lửa
Biết có quay về bến nữa hay không.
Em vẫn ngày ngày ra ngóng vào trông.
Gửi hết tình yêu vào trong biển cả.

Rồi một ngày con tim em hoá đá.
Khi nhận tin thuyền anh đã cập bờ.
Phương trời xa thuyền tìm được bến mơ.
Bỏ bến cũ không bao giờ quay lại.

Thuyền bỏ bến xưa ra đi mãi mãi.
Để lại hoang tàn bờ bãi cố hương.
Như nghĩa trang buồn hoang dại đau thương.
Em dõi nhìn phía trùng dương vời vợi.

BIỂN VÀ TÌNH EM

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Em vẫn biết tình ta như biển cả.
Có lúc nào được êm ả đâu anh.
Biển mênh mông biêng biếc trong xanh.
Nhưng tình ta luôn chòng chành con sóng.

Biển bao la suốt bốn mùa mưa nắng.
Sóng vuốt ve bờ cát trắng ngày đêm.
Như tình mình có những lúc bình yên.
Anh bên em những khi thuyền cập bến.

Anh ôm em bao yêu thương trìu mến.
Từ lúc bình minh cho đến hoàng hôn.
Khi sóng ra khơi bờ cát cô đơn.
Khi anh xa em...em hờn em khóc.

Anh đi rồi ai vuốt ve mái tóc.
Ai vỗ về lau lệ ngọc em rơi.
Hoàng hôn về bờ cát cũng chơi vơi.
Chờ con sóng phía chân trời xa tắp.

Chiều buông xuống em muốn ta gặp mặt.
Anh không về tình xa cách nhớ thương.
Anh theo tàu lênh đênh sóng trùng dương.
Em bên bờ tình vấn vương mong nhớ.

Mặc cho cuộc đời còn nhiều trắc trở.
Tình chúng mình không dang dở đâu em.
Như sóng biển ôm bờ cát dịu êm.
Tình chúng mình sẽ ngày đêm hạnh phúc.
  1. Lap Vu Đứng trước biển lệ trào thương nhớ
    Bóng anh giờ mờ tỏ nơi đâu
    Biển xanh vỗ sóng bạc đầu
    Lệ hòa nước biển mặn đau lòng nàng.
  2. Kiều Thủy Biển và thơ quyện vào nhau, khúc hát thơ ca nghe bao tâm tình trăn trở...buồn sầu dâng cao, trái tim thổn thức lời thơ chơi vơi.. Biển mặn tình ta thấm đậm...nhưng ....Hải âu nghiêng cánh...chao bao thổn thức...tình đã cách xa...lời thơ buồn, ý thơ xao động hồn người...nghe nỗi niềm từng ngôn từ...MÊNH MÔNG BIỂN LỚN...BIẾT TÌM CHỐN NAO .?
  3. Oải Hương VỀ NHÉ NGƯỜI ƠI
    Mỗi chiều về ta lại ngóng chờ nhau
    Bên hoàng hôn nhuộm một màu lay lắt
    Tình lạc lối nên ta đành cóp nhặt
    Yêu thật nhiều sao dạ thắt tim đau

    Nỗi nhớ nhung giờ nhuộm tím u sầu
    Niềm khắc khoải gửi vào câu thơ cũ
    Mắt dõi trông người về trao nhắn nhủ
    Chỉ u hoài mang sóng phủ yêu thương

    Ngày tháng qua trầm mặc với chiều buông
    Vẫn lặng lẽ trên con đường riêng bóng
    Cứ chầm chậm đợi chờ rồi hy vọng
    Người xa rồi đằng đẵng một miền yêu

    Chiều dần trôi hồn gửi chốn hoang liêu
    Tim thổn thức dấu bao điều muốn ngỏ
    Dáng hanh hao oằn mình nơi góc nhỏ
    Giấu giọt buồn vào mảnh vỡ thời gian.
  4. Minh Nguyen CHIỀU BUÔNG...NỔI NHỚ.
    Chiều buông giọt nắng cuối ngày.
    Hồ xanh lưu mãi chút này tím xinh.
    Thẩn thơ dạo bước một mình.
    Sóng xô bến vắng ...sóng tình dâng cao.

    Khuya về ngồi ngắm trăng sao.
    Mỗi sao mỗi nhớ , biết nào mới vơi.
    Gió , sao ,nhắn nhé hộ tôi.
    Chiều tàn đêm xuống tôi ngồi mong em.
  5. An Nhiên RU TÌNH !!!
    Em dang tay níu biển chiều
    Hoàng hôn hờn giận đêm xiêu bạc lòng
    Dỗi hờn xoải cát ngủ hong
    Bên miền yêu nhớ chành chòng duyên ai...

    Dài đêm ngày vắn gót hài
    Tương tư sóng níu tình ai hững hờ
    Ru đời tròn vạnh giấc mơ
    Ru hoài niệm ngủ trắng mờ đêm suông...
  6. Người Miền Tây BIỂN TÍM HOÀNG HÔN !
    Biển hoàng hôn biển rì rào tiếng sóng
    Tôi đợi chờ vô vọng bóng người xa
    Dư hương xưa theo năm tháng nhạt nhoà
    Ôm nổi nhớ lần dò về kỷ niệm

    Ngày xưa đó em rất yêu màu tím
    Tím đợi chờ tím xao xuyến hồn ai
    Đi bên nhau trên biển tím u hoài
    Hồn ngây ngất nổi đắm say khờ dại

    Mới vào yêu ngỡ bên nhau mãi mãi
    Ai có ngờ tình ngang trái vì đâu
    Bước sang ngang em khóc mối duyên đầu
    Tôi lịm chết nữa hồn sầu điên dại

    Em ra đi trong niềm đau tê tái
    Tôi một mình mang mãi kiếp cô đơn
    Biển mênh mông từng đợt sóng giận hờn
    Ru nổi nhớ chập chờn trên ánh bạc

    Tôi thờ thẩn một mình nghe biển hát
    Biển thì thầm ru khúc nhạc chơi vơi
    Tình yêu xưa tôi say đắm một đời
    Giờ còn lại giọt sầu rơi năm tháng

    Bước chầm chậm trong biển chiều lơ đãng
    Tôi lặng thầm làm bạn với niềm đau.
Sửa bài đăng