1001 bài thơ 8 chữ viết về Hà Nội yêu thương, ca ngợi thủ đô HN

16/06/2017
(iini.net) Tổng hợp những bài thơ 8 chữ viết về Hà Nội thân yêu với những lời thơ ca ngợi, thể hiện nỗi nhớ nhung về vùng đất Thủ đô với nhiều kỷ niệm.

thơ 8 chữ viết về Hà Nội
thơ 8 chữ viết về Hà Nội thương yêu (ảnh: internet)

*** Mời bạn xem thêm loạt thơ viết về Hồ Gươm mà iini.net mới cập nhật nữa nhé!

THƠ 8 CHỮ: HÀ NỘI YÊU THƯƠNG

Thơ: Bằng Lăng Tím
Đã lâu lắm không về thăm Hà Nội
Gió Tây Hồ nhẹ thổi ngát hương sen
Quán cà phê xanh đỏ sắc ánh đèn
Xe xuôi ngược cây ven đường lá đổ

Chân bước dạo đi qua từng con phố
Giữa Hạ rồi phượng nở rực màu hoa
Nắng nhẹ rơi từng sợi dưới hiên nhà
Bao kỷ niệm lòng ta xao xuyến nhớ

Cầu Thê Húc dáng cong sơn màu đỏ
Nối đôi bờ cứ ngỡ cảnh thần tiên
Đền Ngọc Sơn khói hương tỏa khắp miền
Hồn lắng thả bình yên nghe khúc nhạc

Qua phố nhỏ về đây bên Lăng Bác
Lũy tre ngà trầm mặc đứng góc sân
Tiếng chim ca sương đọng giọt trong ngần
Hà Nội phố sao thân thương đến lạ

Sông Hồng nước mênh mông bờ đôi ngả
Cầu Long Biên nhớ quá mỗi lần về
Phù sa bồi mượt bãi cỏ ven đê
Tim ghi khắc lời thề xưa trở lại.





VỀ VỚI HÀ NỘI EM YÊU NHÉ
Thơ: Triệu Phú Tình
Về Hà Nội với anh đi em hỡi
Ngắm Hồ Gươm diệu vợi bóng Tháp Rùa
Thăm Hàng Đào cùng ngõ phố cổ xưa
Đến đền phủ thắp hương chùa Trấn Quốc

Ngồi hóng mát nhìn dòng người xuôi ngược
Quán Hồ Tây lộng gió nước bềnh bồng
Em hãy về anh đưa đến Cửa Đông
Ăn bún rối nem cua đồng ngon tuyệt

Qua làng Hậu chắc chỉ nghe chưa biết
Hương Cốm thơm nưng nức hết muốn về
Em đã từng đến bờ bãi ven đê ?
Sông Hồng đỏ mang lời thề non nước

Về thì hãy bảo anh còn đón rước
Đưa em đi nơi thân thuộc hà thành
Mình sẽ cùng nắm tay dạo loanh quanh
Hưởng chút ít trong lành nơi phố thị

Vậy em nhé xin đem lòng nhớ kỹ
Anh mời rồi thì hãy nghỉ về chơi
Sẽ thật vui khỏi hoang phí một đời
Rằng đã đến thăm nơi là Hà Nội.

thơ hà nội
một góc phố cổ Hà Nội hiện nay (ảnh: internet)

KỶ NIỆM XƯA...HÀ NỘI..
Thơ: Võ Sơn Lâm
Hà Nội ơi.!.nhớ một chiều tháng sáu
Cơn mưa buồn đau đáu nhớ về em
Kỷ niệm ngày xưa bao nỗi khát thèm
Trong ký ức lấm lem chiều mưa đổ

Cầm tay nhau chúng mình đi dạo phố
Ánh đèn đường lố nhố những dòng xe
Ngát hương thơm mùi hoa sữa vỉa hè
Nghe rộn rã tiếng ve chiều hối hả

Tết thiếu nhi mình cùng đi Hàng Mã
Sắm đèn lồng vội vã đón niềm vui
Tuổi ấu thơ thấy tiếc nuối bùi ngùi
Ôi cuộc sống bao vui buồn ngày ấy...

Hà Nội cho ta, niềm tin thức dậy
Trái tim hồng luôn thấy ánh bình minh
Thành phố hôm nay tươi đẹp lung linh
Trong ánh mắt thắm tình bao bè bạn.!.

Nhớ ngày xưa còn chìm trong lửa đạn
Tiếng máy bay réo loạn cả bầu trời
B52 tan tác rụng tả tơi
Hà Nội Điện Biên một thời máu lửa.!...





ANH SẼ ĐÓN EM VỀ HÀ NỘI

Thơ: Violet Hoa
Nếu em về thăm Hà Nội ngày mai
Anh sẽ đón em là người khách quý
Dẫn em đi thăm Tháp rùa kỳ vĩ
Ngắm hồ Gươm vàng óng nắng đầu thu

Dẫn em sang hồ Tây thoảng sương mù
Nhìn tít tắp bờ bên kia tựa biển
Ngắm hoàng hôn nhuộm mây chiều tím đỏ
Để lòng ta nhen ngọn lửa hồng lên

Dắt tay em dạo bước đường Thanh niên
Ta sống lại tuổi thanh xuân nồng cháy
Trái tim yêu lại nồng nàn thức dậy
Như ngày đầu sức vóc thật dẻo dai

Vui trọn đêm chào đón ánh ban mai
Để khi về em còn lưu luyến mãi
Nhớ tha thiết sắc hương người Hà Nội
Mang tấm lòng hiếu khách nặng yêu thương.

thơ hà nội vào thu
Hà Nội vào thu (ảnh: internet)

EM VỀ HÀ NỘI CÙNG ANH

Thơ: Nguyễn Văn Trầm
Em sẽ về Hà Nội ghé thăm anh
Khi bầu trời trong xanh không còn bão
Ngắm mặt hồ Gươm lung linh huyền ảo
Khắp phố phường đang rảo bước vào thu

Rặng liễu bên hồ theo gió khẽ ru
Bầy Sâm Cầm bay vù trên sóng nước
Nhớ con đường hôm nao mình chung bước
Ghế đá công viên mơ ước một thời

Anh thấy không thu xanh thắm bầu trời
Nắng vàng hoe như gọi mời ai đó
Hương cốm thơm thoảng trên từng ngõ nhỏ
Chớm heo may ngọn gió níu chân người

Em bên anh rộn rã những tiếng cười
Bao loài hoa đang tươi màu khoe sắc
Chiếc lá vàng trên cành như ngơ ngác
"Hà Nội mùa thu" khúc hát ngàn đời....

(đang cập nhật...)
  1. Giang Phạm Hương KỲ VỌNG?
    Nhìn Hà Nội nay thấy lòng nuối tiếc
    Phố xác xơ đã cạn kiệt màu xanh
    Vắng tiếng chim đùa ríu rít trên cành
    Phố chật cứng những dòng xe hối hả.

    Chẳng còn trông sắc áo dài thanh nhã
    Áo hai dây, quần cộc quá khe mông
    Chỉ nhìn thôi mà cũng thật đắng lòng
    Còn đâu bóng của nghìn năm văn hiến.

    Hà Nội nay trẻ văng đùa tùy tiện
    Những " dạ, thưa" nay thành" vãi..." mào đầu
    Đầy lề đường những tóc đỏ, tóc nâu
    Phóng bạt mạng như thằng điên giữa phố.

    Hà Nội ơi hãy hướng về nếp cũ
    Tràng An mang nét quyến rũ tân kì
    Những con đường lại sạch sẽ lau li
    Sẽ rợp bóng những hàng Me xanh mát.

    Người Hà Nội từ vạn muôn miền đất
    Sống nơi đây sẽ hiểu được văn minh
    Chẳng vì ai mà trước hết cho mình
    Đường quang đãng bụi trong nhà cũng sạch.

    Hướng trẻ nhỏ yêu thơ và đọc sách
    Biết chăm ngoan và kính trọng người già
    Hà Nội rồi sẽ đẹp mãi trong ta
    Dẫu hiện đại vẫn mang hồn dân tộc.
  2. Nam Phương Nguyễn Thị NHỚ TIẾNG LÁ RƠI

    Hà Nội ơi ... Trời trở gió sang mùa
    Lá vàng rơi ngập tràn con phố nhỏ
    Áo dài ai phất phơ đùa theo gió
    Ru lòng anh theo ngõ vắng xôn xao

    Mùi tóc em hay hương bưởi ngọt ngào
    Phút hẹn hò ... tay trao trong đêm vắng
    Má em hồng xinh xinh tươi làn nắng
    Hớp hồn anh ... sâu lắng tiếng tình ta

    Tiếng lá reo hay tiếng trái tim ta
    Ấm áp yêu thương , trái tim người Hà Nội
    Hoa sấu chua cho lòng anh bối rối
    Ấm nụ hôn đầu ...vồi vội ... tóc em xanh

    Mùa lá rơi vàng trong ánh mắt long lanh
    Em lắng nghe nốt nhạc xanh vời vợi
    Xào xạc đùa vui theo từng cơn gió nổi
    Tay trong tay tha thiết mối duyên đầu

    Dẫu mai này đi bất cứ nơi đâu
    Nhớ tiếng lá rơi giữa bầu trời Hà Nội

    Thơ : Nam Phương Nguyễn Thị
  3. Triệu Phú Tình PHỐ ĐÊM HÀ NỘI
    Hà Nội trời đêm nay thật dịu mát
    Mới đầu hè ve đã hát nỉ non
    Phố Khâm Thiên trên ngõ nhỏ con con
    Hàng xén muộn vài người còn qua lại

    Điếu thuốc tàn mắt mơ màng xa ngái
    Nhớ Hà Nội nhớ em gái thuở nao
    Chén trà đặc khiến dạ thêm cồn cào
    Vì sẵn có tình ai trao khắc khoải

    Con phố này vẫn tồn tại mãi mãi
    Trong lòng tôi giữ lại những thân quen
    Đêm buông xuống phố đã rực sắc đèn
    Vài hạt mưa lắt lay xen màu nhớ

    Ta cảm nhận phố như đang nức nở
    Khóc cùng mưa than thở chuyện ngày qua
    Hà Nội ơi giờ ai đã đi xa
    Ta đồng cảm thương phố già vẫn đợi

    Ta cũng buồn khi phố hoài chới với !
  4. Sinh Hoang HÀ NỘI VÀ NỖI NHỚ
    Thơ Sinh Hoàng

    Anh nhớ lắm em ơi Hà Nội phố́
    Nhớ hàng cây nghiêng nắng đổ bên đường
    Nhớ hồ Gươm lăn tăn con sóng nhẹ
    Quyến rủ mơ màng ẩn hiện chiều sương

    Nhớ người em đang mỏi mắt mong chờ
    Một người đi vắng xa Hà Nội phố
    Chưa về cùng nhau nghe thu lá đổ
    Ngất ngây mùi hương hoa sữa nồng nàn

    Nhớ con phố chiều nao chân lang thang
    Màu hoàng hôn nhuộm vàng trên lối sỏi
    Nhớ nhớ lắm nhớ mùa thu Hà Nội
    Nỗi nhớ tột cùng... nỗi nhớ đầy vơi!
  5. Quý Phương HÀ NỘI NGÀY EM ĐI
    Có một ngày Hà Nội trở nên xa
    Trong ký ức nhạt nhòa từ ngày em cất bước
    Trên dòng người xuôi ngược
    Anh tìm hoài với nỗi nhớ không tên

    Ngày em rời phố bỗng buồn tênh
    Chạy xe loanh quanh chỉ tìm những gì thân thuộc
    Tần ngần quán quen chân không rời bước
    Hà Nội ngày hôm qua em mang giấu đi rồi

    Hồ Gươm dạo quanh cũng nhớ dáng em ngồi
    Tóc thoảng bay bay mùi hương bồ kết
    Hàng liễu xanh ngời xõa mình trong nước
    Hướng về xa xăm ánh mắt em buồn

    Chỉ ngắm từ xa chân em bước trên đường
    Nắng cũng vội vàng hôn lên đôi má thắm
    Nhẹ nhàng em đi đôi chân chầm chậm
    Ngơ ngẩn hồn tôi mong lắm được gần

    Mọi người đùa nhau thôi cứ đến kết thân
    Con gái miền Nam dịu dàng nhỏ nhẹ
    Cứ tần ngần với những điều chưa thể
    Mà giờ đây anh để vuột mất rồi

    Hà Nội bây giờ mình anh bước lẻ loi
    Tìm mãi một người ngày hôm qua thương nhớ
    Em ra đi tiếng yêu chưa kịp ngỏ
    Để bây giờ da diết nhớ Hà Nội xưa.
  6. Lộc Phạm Đức MỜI EM THĂM THÚ THỦ ĐÔ
    Hà Nội đẹp thanh bình trong nắng mai
    Hoa bằng lăng cứ kéo dài nỗi nhớ
    Phố nghèo ngày xưa nhà thấp cao lố nhố
    Đã thay bằng con phố rộng thênh thang

    San sát mọc lên là siêu thị ,nhà hàng
    Văn minh hiện đại chen ngang nơi phố thị
    Hà Nội chuyển mình mở mang tầm suy nghĩ
    Nét tinh khôi ý nhị vẫn vững bền

    Phố mới phù hoa san sát mọc lên
    Bên làng cổ Ngọc Hà ,Liễu Giai,Cầu Giấy...
    Nét cổ thâm nghiêm khi xưa vẫn vậy
    Anh dắt em thăm ba sáu phố phường

    Hàng Lược Hàng Đào Hàng Mã Hàng Đường...
    Tấp lập xe qua ,kẻ mua người bán
    Phố đi bộ cho thú vui nhàn tản
    Vào Yên Ninh ăn bánh cốm thuở nào

    Hoài cổ hơn anh dẫn đến Hàng Đào
    Vải tơ lụa khi xưa Vua may áo
    Lương Văn Can phố đồ chơi kỳ ảo
    Tìm mua cho cái trống bỏi ngày xưa

    Đi bộ hoài em đã mỏi chân chưa
    Phố Chả Cá ta dừng chân thưởng lãm
    Nét tinh tế của món ngon bàn tay đảm
    Cô gái Hà Thành lịch lãm khéo mời

    Ba sáu phố phường chẳng phút nghỉ ngơi
    Dòng chảy thời gian truyền đời nối nghiệp
    Đỡ mỏi chân anh dẫn em đi tiếp
    Hà Nội còn nhiều cảnh đẹp lắm em ơi

    Sóng nước Hồ Tây quyện với mây trời
    Nghe vẳng lại tiếng chuông chùa Trấn Quốc
    Đàn cá lao xao vui đùa mặt nước
    Vẳng đâu đây tiếng giã giấy thập thình*

    Ngũ Xã ơi thuở lập Quốc bình minh
    Đâu lò đúc đồng còn lưu truyền lại
    Trong tĩnh lặng của nhân tình thế thái
    Anh dẫn em vào vãn cảnh Phủ Tây Hồ

    Ta tự thiền trong thế tục hư vô
    Cho nhẹ bớt cảnh xô bồ nhân thế
    Ta gạt bỏ đi những gì dâu bể
    Bước nhẹ bâng ta thăm thú Thủ Đô.
Sửa bài đăng