1001 bài thơ hờn trách người tình phụ, giận kẻ bước sang ngang

04/06/2017
(iini.net) Những bài thơ thế hiện thái độ hờn trách người ấy vì một lý do gì đó mà nỡ cất bước quay lưng ra đi khi đang còn yêu, để lại trong tim người ở lại những tổn thương khó lành.

Đây là chùm thơ tình yêu tiếp theo sau loạt thơ chia tay mà iini.net đã chia sẽ!

1001 bài thơ hờn trách người tình phụ, giận kẻ bước sang ngang
thơ hờn trách người tình phụ nỡ bước sang ngang (ảnh: internet)

BÀI THƠ: XIN ĐỪNG NHẮC NỮA

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Anh xin em đừng nhắc nữa làm chi
Chuyện ngày xưa đâu còn gì để nói
Lời thanh minh hay là lời thú tội
Đến bây giờ hối lỗi cũng bằng không

Kể từ ngày em dứt áo sang sông
Đâu còn nhớ cánh phượng hồng ngày ấy
Anh trao em khi mới vừa mười bẩy
Cùng bài thơ tình trên giấy học sinh

Em ra đi bỏ anh lại một mình
Bên sông xưa với mối tình dang dở
Con tim cô đơn vì ai tan vỡ
Thương con đò nằm bến lở đơn côi

Còn gì đâu khi em đã đi rồi
Bến sông xưa mãi đầy vơi thương nhớ
Anh về đây thấy trong lòng sóng vỗ
Nghe như những lời than thở bi ai

Nhắc làm chi chuyện ai đúng ai sai
Mối tình xưa đã an bài em ạ
Kỷ niệm cũ hãy chôn vào trong dạ
Thời gian xoá nhoà sỏi đá rêu phong.





ĐỪNG KHƠI CHI ĐỐNG TRO TÀN
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Ai ngờ tình đã chia phôi
Yêu thương ngày ấy hết rồi còn đâu?
Anh đi bỏ lại trái sầu
Oằn vai em gánh thương đau tình buồn.

Hai dòng lệ đã vội tuôn
Thẩn thờ rớt xuống lách luồn đâu đây
Mình đang hạnh phúc đong đầy
Sao anh đành để...đắng cay suốt đời.

Bây giờ mỗi đứa một nơi
Mang theo ký ức...một thời sắc son
Trái tim tình đã bào mòn
Ôm sầu khắc khoải héo hon phận mình.

Em về câm nín lặng thinh
Đào chôn quá khứ chuyện tình dở dang
Anh khơi chi đống tro tàn
Hãy về sánh bước sang ngang với người.


thơ trách người nỡ cất bước sang sông
thơ trách người nỡ cất bước sang sông (ảnh: internet)

KÝ ỨC BUỒN
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Đường mòn hai đứa từng qua
Bao nhiêu thương nhớ đậm đà còn đây
Tình yêu ngày ấy đong đầy
Em anh luôn mãi ngất ngây say nồng.

Nhưng rồi trách tại mưa dông
Em qua bên ấy theo chồng...phụ nhau
Hương xưa tình cũ phai màu
Nợ duyên dang dở thương đau dội về.

Bây giờ bướm chán ong chê
Mình em ngồi đợi bốn bề quạnh hiu
Đường xưa lá chết rơi nhiều
Lặng thầm đếm bước gió hiu hiu buồn.

Cuộc đời bạc phận chẳng suông
Tình duyên chớp biển mưa nguồn nổi trôi
Còn đâu mộng ước một thời
Bởi duyên không trọn...tình chơi vơi tình.





BÀI THƠ KHÔNG TÊN
Thơ: Nguyễn Đình Huân
Anh đã viết, tặng em một bài thơ.
Vẫn dang dở, vì còn chờ đoạn kết.
Nhớ buổi đầu, mình yêu nhau tha thiết.
Mối tình ngọt ngào, anh dệt nên thơ.

Hai đứa chúng mình, ngày ấy mộng mơ.
Thời tuổi trẻ, ta dại khờ khờ dại.
Em hứa với anh, yêu nhau mãi mãi.
Có gì đâu là trở ngại khó khăn.

Nhưng sau cùng, ước mộng đã không thành.
Em quên tình đầu, bên anh ngày đó.
Lời hứa yêu thương, bay theo mây gió.
Em bước theo chồng, rời bỏ quê hương.

Ngày chia tay, em lặng lẽ lên đường.
Bài thơ anh viết, thêm vương nỗi nhớ.
Anh không trao em, vì còn dang dở.
Em bỏ tình mình trắc trở, sang ngang.

Bài thơ tình, anh đã viết nửa trang.
Nửa trang sau, sao bẽ bàng ngang trái.
Em ra đi, có khi nào trở lại.
Nếu em không về, bài thơ mãi không tên.


LỤC BÁT BUỒN: THÔI NHÉ ANH
Thơ: Đức Trung - TĐL
Nhắc làm chi nữa anh ơi !
Tình xưa đã chết...nửa đời cô đơn
Đắng cay hai chữ: tủi hờn
Anh đi chiều ấy hoàng hôn nhạt nhoà...

Đời em như một bông hoa
Trải qua bão táp, phong ba phũ phàng
Giờ đây hoa đã úa tàn
Còn đâu má thắm với làn môi xinh.

Anh đi xa cách cuộc tình
Để em ở lại một mình sầu bi
Sao anh lại nỡ chia ly?
Mình em gối chiếc đẫm mi lệ sầu

Kiếp này mình đã xa nhau
Thì thôi anh nhé kiếp sau đừng chờ
Mong anh tình mới như mơ
Đừng như tình cũ hững hờ với em!

thơ tình phụ
thơ tình phụ (ảnh: internet)

TRÁCH EM!
Thơ: Nguyễn Thị Thắm
Trách em sao vội lấy chồng
Bỏ anh cùng cánh phượng hồng đơn côi
Tình kia ngỡ chẳng phai phôi
Mà nay bỗng chốc chia đôi hai đường?

Bây giờ mỗi đứa một phương
Bao nhiêu nhung nhớ yêu thương chẳng còn
Ai từng hẹn biển thề non
Sẽ bên nhau mãi sắt son vĩnh hằng?

Lời người nguyện ước trăm năm
Ngờ đâu như ánh trăng rằm đêm mưa
Hôm nào còn đón còn đưa
Mà nay chỉ chút duyên thừa ngẩn ngơ.

Con ve kia cũng xác xơ
Níu thời gian đến bơ phờ tả tơi
Dẫu cho thân xác rã rời
Hạ nồng vẫn cứ nói lời chia xa!

Em về vui với người ta
Quên thời áo trắng mượt mà thơ ngây
Lối xưa hoa phượng rơi đầy
Mà em quên hết để xây mộng vàng.

Em mơ nhung lụa giàu sang
Bao nhiêu kỉ niệm phũ phàng quên đi
Diêu bông giờ có ích chi
Không em tôi giữ làm gì, lá ơi!?

Hạ về, nắng lửa tơi bời
Mà lòng tôi cả một trời giá băng
Đêm nay mờ tỏ ánh trăng
Tôi đem gom hết nhớ mong trả người!





TÌNH PHỤ
Thơ: Thanh Hiếu
Anh không thể cuộc đời này sống thiếu
Lời anh nói giờ em hiểu sao đây
Anh phũ phàng thôi em nhé chia tay
Tấm thiệp hồng báo ngày anh lấy vợ

Trong phút chốc em giường như ngạt thở
Vẫn gượng lòng miệng nở nụ cười tươi
Chúc mừng anh sống hạnh phúc bên người
Em thua kém nên đành thôi an phận

Quay gót đi nghe bờ môi mằn mặn
Nhưng thật lòng em chẳng hận anh đâu
Chỉ trách mình bị lừa dối quá lâu
Mà không biết giờ tim đau chết lặng

Yêu thật nhiều giờ nhận về tay trắng
Trong sâu thẳm cay đắng lắm ai ơi
Em vẫn xin gửi anh chúc một lời
Đừng làm thêm một người rơi nước mắt

Em đi đây và gắng quên đi hết
Kỷ nệm xưa mình gắn kết một thời
Buông quá khứ theo dòng tự nước trôi
Quay trở về cái nơi anh chưa đến.

ĐÃ HẾT RỒI
Thơ: Thanh Hiếu
Tôi đã yêu với cả tấm trân tình
Đặt trọn vẹn bóng hình anh vào đó
Trái tim tôi như lửa hồng cháy đỏ
Yêu rất nhiều người có biết cho chăng

Trời cao hỡi sao sống chẳng công bằng
Ban xuống kiếp bẽ bàng người phụ bạc
Anh xa tôi để vui bên người khác
Một mình tôi bước lạc giữa dòng đời

Bao ngày tháng tình xa cách đôi nơi
Giờ quay lại rằng em ơi anh nhớ
Cho anh xin những gì mình đã có
Gần bên em cho bõ những ngày xa

Muộn quá rồi đêm khép lại cánh hoa
Em không thể chung nhà cùng anh nữa
Dẫu tình em dành anh là muôn thuở
Yêu hết mình nhưng không được thì thôi.

thơ vợ bỏ chồng con theo người tình mới
thơ vợ bỏ chồng con theo người tình mới (ảnh: internet)

VIẾT CHO NGƯỜI TÌNH PHỤ

Thơ: Nguyễn Hiếu
Mỗi tối đến..con thơ thường hỏi mẹ.!!
Tôi gục đầu....và khẽ vuốt tóc con
Trả lời sao.? khi tình nghĩa không còn
Vì hai đứa...lo tròn xong ly dị..!!

Con rất bé...đâu biết chi mà nghĩ
Đói thì đòi..và chỉ vậy mà thôi
Em ra đi...thì cũng đã yên rồi
Tôi ở lại..chỉ bồi hồi cay đắng

Chắc kiếp số..đã dành cho tôi sẵn
Nên bây giờ..chỉ lẳng lặng nhìn con
Biết từ đây..hai trẻ phải héo mòn
Thân gà trống..nuôi con trong mệt mỏi

Có nhiều lúc...nằm đêm tôi tự hỏi
Đã làm gì..em vội bỏ rơi anh
Nay con thơ..như lá muốn xa cành
Tuổi thơ dại..em đành tâm vứt bỏ

Mai nầy lớn..chúng tìm ra việc đó
Hỏi thật lòng..em có thấy vui không
Nay con khờ..chịu lạnh cảnh mùa đông
Em thì sướng..sống trông vòng tay lạ

Thế là hết..từ đây mình như đã
Mất nhau rồi..tất cả chẳng còn chi
Vui đi em...chớ lo lắng làm gì
Xin vĩnh biệt..một khi em đã muốn..!!





ĐOẠN TUYỆT
Thơ: Nguyễn Hưng
Tình đã chết nghĩa vợ chồng đã hết
Mái gia đình một đoạn kết bi thương
Ôm con thơ bé dại giữa đêm trường
Mới tí tuổi thiếu tình thương của mẹ

Em cứ đi đừng bận lòng chi nhé
Cứ vui vầy bênh những kẽ thượng lưu
Khoảng đời tôi thân đói rách cho dù
Con thơ vẫn đắp bù từng ngụm sữa

Người trở mặt như lá bài lật ngửa
Vừa mặn nồng ít bữa đã đổi thay
Cánh chim non chưa cứng cáp vóc hài
Đã đành đoạn phủi tay em rời bỏ

Chẳng sao đâu rồi một ngày nào đó
Chúng trưởng thành sẽ hiểu rõ nguyên nhân
Và trời cao luôn có sự công bằng
Sẽ soi rọi thực chân lòng giả trá

Thân gà trống vừa làm ba làm má
Tôi dạy con đạo quả sống làm người
nghèo chẳng hèn nhân nghĩa sống ở đời
Hãy đứng thẳng đừng học người...phản bội.

HẬN ĐÀN ÔNG

Thơ: Yên Bình
Bao năm đã phòng không gối chiếc
Nỗi u sầu bám riết dần quen
Lệ thương vương vấn buông rèm
Hận người vẫn hận đan xen oán hờn

Ai nỡ bỏ keo sơn chồng vợ
Giọt máu đào nặng nợ ba sinh
Chỉ vui với bản thân mình
Cho người ở lại lệ rình khóe môi

Giận người lắm tình đời bạc bẽo
Rắc giọt sầu vào nẽo nhớ thương
Châu rơi vào nhớ vấn vương
Trái tim tan vỡ đoạn trường chờ mong

Hận tất cả đàn ông vong phụ
Bỏ tình thâm nghĩa vụ làm cha
Dập dìu số phận đàn bà
Gồng mình hứng lấy phong ba cuộc đời.

KỂ TỪ ẤY
Thơ: Nguyễn Hưng (HN)
Có khi nào trong lòng em thầm nhớ ?
Bao mặn nồng ngày đó đã từng trao
Kỷ niệm đầu trong một chiều lộng gió
Vừa gặp nhau ngỡ sóng đã dâng trào.

Nhớ không em con đường mùa nắng hạ
Dưới vòm me rả rích tiếng ve sầu
Trên môi em linh hồn anh gục ngã
Để bây giờ hoá đá dưới trời ngâu.

Đã cùng nhau vượt qua bao ngày nắng
Chở che nhau chẳng đếm nổi ngày mưa
Sao lại nỡ vùi nhau vào cay đắng ?
Rồi quay lưng lặng lẽ phía duyên thừa.

Có khi nào một lần em tự hỏi
Rằng phím đàn đã lỗi bởi vì đâu ?
Hay vườn hồng lỡ say ong bướm gọi
Nên mảnh trăng lạc lối giữa cung sầu.

Kể từ ấy đã bao mùa lá rụng
Màu thời gian trên mái cũng điểm phai
Con đường côi còn mình anh đứng đợi
Cuối trời hoang vẫn dõi một hình hài.

TÌNH PHỤ
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Tháng năm dài em câm nín lặng thinh
Bởi kỷ niệm chúng mình đang trôi nổi
Nhớ nhung chi... để rồi nay vướng tội
Không còn thương đừng đổ lỗi do trời.

Tình cạn tình mình mới thấy đơn côi
Tim quặn thắt lòng bồi hồi chua chát
Đã quay lưng chẳng khác chi bội bạc
Anh vô tâm trao cảm giác phụ người.

Đã hết rồi những ngày tháng vui tươi
Em thầm lặng chôn nụ cười suốt kiếp
Hãy cùng ai ôm thiệp hồng bước tiếp
Giờ em anh đâu còn dịp tương phùng.

Trả nhau về...ngày tháng đã đi chung
Rồi quay lại chớ chùng đôi chân bước
Để mình em suốt cuộc đời xuôi ngược
Ngồi tự lau...giọt nước mắt tình sầu.

(đang cập nhật...)
  1. Đinh Thị An Chuyên tinh buôn 2 đưa 3 đương. E vân nhơ nhưng ngay xưa ây. Đa nhiêu đêm e thương mơ thây, canh phương hông chan chưa tinh ai. Hihi
  2. Nguyễn Thu Anh đi bỏ lại múi SẦU !
    ĂN rồi quên tuốt , múi sầu trôi đi ....
  3. Nguyễn Hóa A đi để lại nỗi buồn
    Chạnh lòng nỗi nhớ lệ tuôn tình sầu..
  4. Cỏ Hoang Tình Buồn Lệ rơi từng giọt chòng chành
    Bởi thương với nhớ giờ anh chẳng còn
    Người về gác tía lầu son
    Còn em ngồi đợi lối mòn không nhau.

    Yêu thương nay đã nhạt màu
    Chỉ mình em với nỗi đau thương sầu
    Kim chìm dưới đáy vực sâu
    Em ngơ ngẩn đứng trên cầu đợi mong.

    Bèo trôi lơ lửng giữa dòng
    Nhìn theo khóe mắt long đong giọt buồn
    Dặn lòng không để lệ tuôn
    Nhưng sao lòng vẫn mãi cuồn cuộn đau.
  5. Trang Huynh Bèo trôi lơ lửng giữa dòng
    Nhìn theo khóe mắt long đong giọt buồn
    Dặn lòng không để lệ tuôn
    Nhưng sao lòng vẫn mãi cuồn cuộn đau.
  6. Hai Nguyen TIỄN EM THEO CHỒNG
    Mừng em xuất giá rạng danh đời
    Cất bước theo chồng bỏ cuộc chơi
    Ước thệ hôm nào đà lỗi hẹn
    Thề nguyền lúc nọ đã quên lời
    Sao người trọng phú tham sang hởi?!
    Bớ kẻ khinh bần phụ khó ơi!?
    Giã biệt từ nay hai lối rẽ
    Chia tay mỗi đứa một phương trời...
  7. Nhan Dang Tôi vẫn nhớ như in thời mực tím
    Tuổi học trò vương vấn mãi vu vơ
    Để bây giờ tôi ngồi mãi đợi chờ
    Mà đâu thấy người xưa trở lại..
  8. An Nhiên HÃY CỨ YÊN LÒNG...
    Hãy cứ yên lòng bên người ấy đi anh
    Bởi mọi vết thương sẽ lành theo ngày tháng
    Em vẫn ổn mà.. ngày mai trời lại sáng
    Quen dần yếu mềm nên chai sạn niềm đau

    Hãy cứ yên lòng em chẳng trách hờn đâu
    Bởi câu yêu thương không thể nào chia nửa
    Em nguyện rời đi.. mang theo lời hẹn hứa
    Khép cửa trái tim không đợi nữa đâu người

    Hãy cứ yên lòng em sẽ thật xinh tươi
    Như phút bên nhau người từng mong em đấy
    Hạnh phúc nát nhàu ngăn nhỏ tim hờn lẫy
    Em trả lại người ngày tháng ấy vẹn nguyên

    Hãy cứ yên lòng em trả lại nhành Duyên
    Luôn bên người ta trọn ước nguyền anh nhé
    Dẫu biết đôi khi.. em thấy mình nhỏ bé
    Cũng muốn một lần người san sẻ cùng em

    Hãy cứ yên lòng gói dĩ vãng đừng xem
    Ở bên người Thương nhớ bình yên anh nhé
    Đoạn đường phía trước dẫu một mình cô lẻ
    Em vẫn vững vàng mạnh mẽ lắm, người dưng !

    Hãy cứ yên lòng lần sau cuối quay lưng
    Trả lại hôm qua một thời từng yêu, nhớ
    Bởi tình chúng mình có Duyên mà chẳng Nợ
    Nên suốt cả đời.. Nhớ chỉ để dành thôi !
    - PTT -
    P/s. Đi qua thương nhớ ^^
  9. Nguyễn Thị Thắm SAO EM VỘI LẤY CHỒNG?
    Sao em vội vu quy
    Bỏ quên thời áo trắng
    Để tiếng ve chết lặng
    Trong chiều hè chơi vơi..

    Sao em vội quên lời
    Hôm nao mình hẹn ước
    Em lỡ đành quay bước
    Để phượng hồng xót xa?

    Em mang theo tuổi hoa
    Sang sông rời bến cũ
    Bao niềm thương nỗi nhớ
    Chỉ còn là hư không!

    Sao em vội lấy chồng
    Bỏ quên thời con gái
    Để mình tôi ở lại
    Trong thẫn thờ đơn côi?

    Ngày mai em đi rồi
    Mang theo bao mộng ước
    Đường xưa mình tôi bước
    Nghe nửa hồn nát tan!

    4 - 6 - 2015. Hoa Hướng Dương ( Nguyễn Thị Thắm)
    (Bài thơ đã được nhạc sĩ Mặc Tuân phổ nhạc năm 2016 )
  10. Tai Nguyen Van ...DUYÊN NỒNG
    Pháo nổ nàng vui bước với chồng
    Cau vàng quấn quýt lá trầu không
    Tôi đem tình bạc hòa vôi trắng
    Để chúc duyên em mãi đượm nồng.
  11. Xuân Đỗ Thị Thanh GỬI NGƯỜI TÌNH PHỤ
    Sao anh lại nỡ phụ tình
    Bỏ em ở lại một mình sao anh
    Mộng uyên ương vỡ tan tành
    Để cho tóc mẹ đang xanh nhuốm màu

    Vì thương con gái má đào
    Bến trong không đậu - đậu vào bến than
    Giờ đây xa cách đôi đàng
    Lòng em bỗng thấy bàng hoàng xót xa

    Em về sống với mẹ cha
    Còn anh đi với người ta - làm chồng
    Mong anh thương phận má hồng
    Đừng gieo cay đắng chất chồng nghe anh

    Đừng để thêm mái tóc xanh
    Biến thành đầu bạc vì anh phụ tình

    Thanh Xuân 23-6...
  12. Tiến Nguyễn ĐÔI BỜ MỘNG VỠ
    Ngày xưa đó, tôi đã hằng ao ước
    Ở bên em và được nói yêu thương
    Nhưng than ôi! Mộng đã vỡ vô thường
    Em lấy chồng, gác tình thương tôi đó.

    Em ơi em, chỉ vì chưa dám ngỏ
    Lời yêu em để tỏ rõ tình anh
    Nên đánh mất, mộng tình đó không thành
    Em ra đi để lòng anh trống vắng.

    Lòng phong ba, trong đời không phẳng lặng
    Vỡ tình rồi em chẳng còn yêu tôi,
    Thôi cũng đành, duyên tình ta hai lối
    Hai cuộc đời chẳng chung lối người ơi.

    Chúc cho em, trong dòng xoáy cuộc đời
    Được an lành, cùng hạnh phúc muôn nơi,
    Cầu cho em một hạnh phúc đã rồi
    Bên người đó và đừng nghĩ đến tôi.
  13. Bang Phi Ly HÃY VỀ VỚI ANH
    Em ơi sao nỡ đành quên
    Lời thề đá tạc rằng nên vợ chồng
    Hôm nay em bỏ theo đồng
    Tiền bạc phú quý mà không đoái hoài

    Tình xưa nghĩa cũ năm dài
    Bỏ anh theo đứa con giai nhà giầu
    Lắm tiền, chắc hạnh phúc đâu
    Thói hư tật xấu ngập đầu rượu bia.

    Mốt mai em bỏ ra rìa
    Nó tìm gái mới con kia con này
    Ôm sầu em khổ mỗi ngày
    Giờ hãy còn kịp bỏ ngay mà về

    Với anh nên nghĩa phu thê
    Có nghèo mình vẫn dãi dề cùng nhau
    Lời anh cháy tận nỗi đau
    Sao em không thấu … để sau ngậm ngùi.
  14. Tran Tuan Anh **HẾT**
    Em đừng hờn với trách nữa em ơi...
    Chuyện xưa ấy tiếng gợi nồng đã tắt...
    Anh chấp nhận mình đây người hai mặt...
    Bội câu thề mà cắt nát tim em...

    Giờ thôi nhé đoạn tình giữa bóng đêm...
    Anh lạc lối đứng bên thềm cám dỗ....
    Khiến đò duyên vật vờ không bến đỗ...
    Anh sai rồi hết chỗ ở tim em....

    Đoạn tình ấy đang hồng bỗng hóa đen...
    Em đừng trách kẻ đê hèn bạc bội...
    Cũng chớ hờn sao chữ tình quá vội...
    Chửa kịp nồng đã đổi lạnh giá băng....

    Uh chịu nhé vì đâu tiếng ngỡ rằng...
    Yêu lầm lỡ tình phải chăng mới đẹp...
    Đến bây giờ xin người tim hãy khép...
    Quên anh đi và bỏ mối tình cay....
  15. Trần Đình Sơn LỠ ĐƯỜNG TÌNH
    Chẳng còn nữa..kiếp này đành giã biệt
    Em cứ đi..đừng luyến tiếc mà chi
    Duyên đôi mình..đã hết rồi còn gì
    Con hai đứa..nó buồn khi nhớ mẹ.

    Người phụ bạc.. anh âm thầm lặng lẽ
    Nuôi con thơ..từ tấm bé ẵm bồng
    Có những khi..trời trở gió đêm đông
    Nó khát sữa..cứ khóc ròng khó dỗ.

    Nhờ ân đức..trời cao theo phù hộ
    Ba cha con..cũng có chỗ nương thân
    Dẫu có nghèo..nhưng nhất quyết chẳng cần
    Bao tiền bạc..của em phân bố thí...///
Sửa bài đăng