1001 bài thơ Khoán Thủ viết về Cha Mẹ hay, ý nghĩa & cảm động

03/06/2017
(iini.net) Mời các bạn cùng đến với những bài thơ khoán thủ hay, ý nghĩa và cảm động viết về Cha Mẹ. Đây là chủ đề thơ tiếp thơ sau loạt thơ tiếc thương Cha Mẹ đã mất mà iini.net đã chia sẽ đến độc giả.

Thơ khoán thủ viết về Cha Mẹ
thơ khoán thủ viết về Cha Mẹ (ảnh: internet)
*** Xem thêm loạt thơ 8 chữ viết về Cha thật cảm động, nhớ ơn cha yêu!

CÂU KHOÁN 01
Cánh cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương

THƠ KHOÁN THỦ: CÁNH CÒ CỦA MẸ

Thơ: Sen Nguyễn

CÁNH dẫu mỏi vẫn tung chao lượn
CÒ phải tìm mọi hướng sinh nhai
CÕNG sương với những đêm dài
NẮNG về phủ kín oằn vai chẳng sờn

CÕNG gánh nặng trèo sơn lội suối
MƯA bão trùm đang đuổi bước chân
MẸ đi nào có ngại ngần
TÔI ngồi quang gánh tình thân ngập đầy

CÕNG vất vả đắp xây hạnh phúc
CẢ tình yêu thúc dục trong lòng
BỐN trời khao khát hằng mong
MÙA nao trẻ cũng ngủ vòng tay êm

GIÓ dẫu chướng bên thềm đứng đợi
SƯƠNG trắng rơi cũng tới như đùa
CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MÙA GIÓ SƯƠNG





ƠN SINH THÀNH
Thơ: Thanh Hiếu

CÁNH không mỏi bay về một hướng
CÒ thân gầy tìm chốn ấm êm
CÕNG về bên mái bình yên
NẮNG lên tỏa sáng một miền yêu thương

CÕNG tình nghĩa giữ dòng chảy xiết
MƯA bão bùng vẫn quyết không buông
MẸ hiền dãi nắng dầm sương
TÔI thương mẹ lắm má hường tàn nhanh

CÕNG vất vả an lành nhường lại
CẢ một đời mẹ phải Long đong
BỐN mùa xuân hạ thu đông
MÙA mưa mùa nắng thân còng mẹ ơi

GIÓ ngừng thổi mẹ tôi lạnh nhé
SƯƠNG đừng vương áo mẹ tôi già
CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MÙA GIÓ SƯƠNG.


CÁNH CÒ VÀ MẸ (Lục bát khoán thủ)
Thơ: Hồng Ngoãn

CÁNH bay mỏi tự bao giờ
CÒ thầm tự nhủ con thơ đợi mình...
CÕNG về một chút điêu linh
NẮng thì bỏng rát mưa rình những cơn

CÕNG thêm bao bận tủi hờn
MƯA làm áo mẹ ướt hơn trong chiều
MẸ hiền yêu biết bao nhiêu
TÔI thương mẹ lắm những chiều nước khua

CÕNG thêm bao bận bấc lùa
CẢ đời vất vả sớm trưa mỏi mòn
BỐN lần cha bệnh héo hon
MÙA hè năm ấy... mỏi mòn tiễn cha !

GIÓ thôi đừng rít nữa mà
SƯƠNG ơi chớ gội , mưa sa chớ đùa !
CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MÙA GIÓ SƯƠNG !

thơ khoán thủ viết về Mẹ
thơ khoán thủ viết về Mẹ (ảnh: internet)

THƠ KHOÁN THỦ: MẸ TÔI

Thơ: Trần Long

CÁNH đồng rộng mênh mông bát ngát
CÒ chao mình biết dạt về đâu
CÕNG mưa chở gió dãi dầu
NẮNG chiều tắt lịm mẹ lâu chưa về

CÕNG lê thê áo cơm tất tả
MƯA rơi nhiều lạnh cả tấm thân
MẸ ơi khổ cực muôn phần
TÔI thương đứt ruột bước chân nặng nề

CÕNG mưa gió triền đê vất vả
CẢ một đời lòng dạ sắt son
BỐN phương khó nhọc héo mòn
MÙA nào cũng gắng để con nên người

GIÓ dẫu lạnh vẫn tươi thanh thản
SƯƠNG rớt hoài chẳng quản sớm trưa
CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MÙA GIÓ SƯƠNG






CÂU KHOÁN 02
Cha là ngọn nến trong đêm
Sáng soi trên những bậc thềm con đi

TÌNH CHA
Thơ: Hồng Ngoãn
CHA vậy đó ánh dương luôn tỏ
LÀ vầng trăng soi rõ đêm trường
Ngọn nguồn của những yêu thương
NẾN cha soi suốt chặng đường chông gai

TRONG gian khó miệt mài gánh vác
ĐÊM khuya rồi cánh hạc còn bay
SÁNG trong tình nghĩa vơi đầy
SOI đường con bước nơi đây gập ghềnh...

TRÊN khắp nẻo chênh vênh ngõ xóm
NHỮNG bước cha bập bõm hao gầy
BẬC thang cha bước còn đây
THỀM xưa hoa cúc nở đầy ngát hương

CON về giữa tình thương ấm áp
ĐI bao năm phiêu bạt gót mềm
CHA LÀ NGỌN NẾN TRONG ĐÊM
SÁNG SOI TRÊN NHỮNG BẬC THỀM CON ĐI !



THƠ KHOÁN THỦ VỀ CHA
Thơ: Nguyễn Hiếu

CHA nâng đỡ mỗi khi con ngã
LÀ vầng hồng soi cả lối đi
NGỌN đồi kia có xá gì
NẾN đêm tỏa sáng mỗi khi con buồn

TRONG cuộc sống cha luôn gánh vác
ĐÊM lặng thầm lại gác canh con
SÁNG ra lo trẻ chu toàn
SOI đường dẫn lối liệu toan mọi điều

TRÊN cuộc sống rất nhiều trắc trở
NHỮNG lời cha nhắc nhở từng đêm
BẬC làm cha ,giữ êm đềm
THỀM đơn lẻ bóng chưa êm một ngày

CON hãy nhớ lời nầy cha dặn
ĐI ra đời cẩn thận học thêm
CHA LÀ NGỌN NẾN TRONG ĐÊM
SÁNG SOI TRÊN NHỮNG BẬC THỀM CON ĐI.

thơ khoán thủ viết về Cha
thơ khoán thủ viết về Cha (ảnh: internet)

CÂU KHOÁN 03
Con dù lớn vẫn là con của Mẹ
Đi suốt đời lòng Mẹ vẫn theo con

THƠ KHOÁN THỦ: TÌNH MẸ
Thơ: Violet Hoa

CON mãi nhớ tình cha nghĩa mẹ
DÙ thăng trầm lặng lẽ khắc ghi
LỚN lên mạnh mẽ bước đi
VẪN mang lời mẹ khắc ghi trong lòng

LÀ hạnh phúc con mong phía trước
CON một lòng nguyện ước bền lâu
CỦA cải rồi cũng phai màu
MẸ cha là sự sang giàu trong con

ĐI khắp nẻo mỏi mòn chân bước
SUỐT cuộc đời xuôi ngược quản chi
ĐỜI con xin mãi khắc ghi
LÒNG cha mẹ biết lấy gì đền ơn

MẸ cha đã sớm hôm vất vả
VẪN bên con muôn ngả đường đời
THEO con mãi nở nụ cười
CON mong cha mẹ trọn đời yên vui.





THƠ KHOÁN THỦ: TÌNH MẸ
Thơ: Hoàng Đài

CON ghi khắc nghĩa tình cha mẹ
DÙ nơi nào cũng sẽ mang theo
LỚN lên vượt núi băng đèo
VẪN luôn bên cạnh gieo neo chẳng mờ

LÀ cuộc sống đang chờ phía trước
CON hàng ngày chân bước gian nan
CỦA cha nghĩa nặng vô vàn
MẸ thời sinh dưỡng tình ban đời này

ĐI khắp ngả chẳng lay tâm nguyện
SUỐT đường dài mong chuyện đẹp tươi
ĐỜI cha mẹ mãi rạng ngời
LÒNG con vui thỏa, nụ cười trên môi

MẸ nay đã già rồi sức yếu
VẪN đêm ngày soi chiếu đường con
THEO từng ngõ hẻm lối mòn
CÙNG người dẫn bước lòng son tạc lòng.


THƠ KHOÁN THỦ: TÌNH MẸ 2
Thơ: Kim Chung

CON ghi nhớ công ơn cha mẹ
DÙ nơi nào cũng sẽ không quên
LỚN lên phụng dưỡng đáp đền
VẪN luôn cầu nguyện vững bền tháng năm

LÀ chỗ dựa con nằm đêm ngủ
CON dặn mình nhắn nhủ bản thân
CỦA cha cực khổ tảo tần
MẸ sinh vất vả đâu lần thở than

ĐI khắp nẻo gian nan vẫn vậy
SUỐT cuộc đời chẳng thấy nghỉ ngơi
ĐỜI cha mẹ tựa biển khơi
LÒNG như những ánh sao trời trong đêm

MẸ sức yếu nay thêm tóc bạc
VẪN hằng ngày gánh vác việc nhà
THEO đường dẫn bước nơi xa
CÙNG tình thương mến đậm đà trong con.

thơ khoán thủ hay viết về Tình Mẹ
thơ khoán thủ hay viết về Tình Mẹ (ảnh: internet)

CÂU KHOÁN 04
Cha tôi lắm nỗi gian nan
Vì con cơ cực chẳng màng tấm thân

THƠ KHOÁN THỦ: CHA TÔI
Thơ: Hoa Bất Tử

CHA mãi mãi là vầng dương sáng
TÔI thương người chẳng quảng sớm trưa
LẮM khi sương gió bộn bừa
NỖI niềm chôn kín nắng mưa vẫn cười

GIAN khổ lắm để nuôi con dại
NAN giải đời Cha lại vượt qua
VÌ mong cho nước cho nhà
CON thời khôn lớn học ra giúp làng

CƠ thời vận trái ngang vẫn bước
CỰC miễn sao vẹn được gia đình
CHẲNG lo lắng chuyện trọng khinh
MÀNG tơi chiếu đất một mình ai hay

TẤM gương ấy tháng ngày luôn nhớ
THÂN thể con mãi nợ nghĩa vàng
CHA TÔI LẮM NỖI GIAN NAN
VÌ CON CƠ CỰC CHẲNG MÀNG TẤM THÂN.





THƠ KHOÁN THỦ: CHA TÔI

Thơ: Chử Văn Hòa

CHA ơi đã cả đời vất vả
TÔI thương người cha quá đi thôi
LẮM khi trái nắng trở trời
NỖI đau tái phát của thời chiến tranh

GIAN khổ cũng muốn giành phần thắng
NAN giải rồi cố gắng lên nhiều
VÌ rằng cuộc sống mến yêu
CON luôn bên cạnh cha chiều sáng trưa

CƠ nghiệp đó cha vừa gây dựng
CỰC tấm thân đi đứng liêu xiêu
CHẲNG mong của cải gì nhiều
MÀNG mơ cuộc sống tình yêu nhẹ đầu

TẤM áo mặc dãi dầu sương gió
THÂN người cha bé nhỏ đâu nhàn
CHA TÔI LẮM NỖI GIAN NAN
VÌ CON CƠ CỰC CHẲNG MÀNG TẤM THÂN.

thơ khoán thủ về tình Cha
thơ khoán thủ hay viết về tình Cha (ảnh: internet)


CÂU KHOÁN 05
Cây khô đâu dễ đâm chồi
Mẹ già đâu dễ sống đời với con


NGHĨA MẸ
Thơ: Thủy Tiên

CÂY tỏa bóng che đời xanh mãi.
KHÔ lá rồi sống lại được không
ĐÂU tươi để đón nắng hồng
DỄ gì che chở gió đông ngày hè.

ĐÂM xuống đất rễ xoè trữ nước
CHỒI vươn lên xanh mướt mỗi ngày
MẸ hiền như bóng của cây
GIÀ còn tỏa mát che bầy cháu con.

ĐÂU phải lá cây còn xanh mãi
DỄ dàng gì thân lại xanh tươi
SỐNG vui yên ấm không rời
ĐỜI con hưởng phước mẹ ơi đừng già.

VỚI mong ước mẹ ta khỏe mãi
CON muốn người ở lại mẹ ơi!
CÂY KHÔ ĐÂU DỄ ĐÂM CHỒI
MẸ GIÀ ĐÂU DỄ SỐNG ĐỜI VỚI CON


CÂU KHOÁN 06
Cha như hoa phấn giữa đời
Thiên thu tình Mẹ rạng ngời tâm con

ƠN CHA MẸ
Thơ: Quách Như Mai

CHA thường nhắc nhở
NHƯ thuở còn thơ
HOA thơm bướm lượn hàng giờ
PHẤN hương là gió thoảng đưa xa liền

GIỮA miền giông bão
ĐỜI đảo ngả nghiêng
THIÊN tai phải vững như kiềng
THU rồi xuân hạ lòng riêng không sờn

TÌNH hơn biển rộng
MẸ sống vì con
RẠNG danh nhân nghĩa vuông tròn
NGỜI gương sáng mãi sắt son mặn mà

TÂM đà ghi khắc
CON mặc sức cười
CHA NHƯ HOA PHẤN GIỮA ĐỜI
THIÊN THU TÌNH MẸ RẠNG NGỜI TÂM CON.






CÂU KHOÁN 07
Mẹ già dãi nắng dầm sương
Đời gieo cơn gió vô thường chẳng hay

THƠ KHOÁN THỦ: ĐỜI CỦA MẸ!

Thơ: Trần Long

MẸ đau yếu bao năm nằm liệt
GIÀ lắm rồi mãi miết, héo hon
DÃI sương dầm gió gầy mòn
NẮNG mưa khó nhọc nuôi con trưởng thành

DẦM giá lạnh mong manh tấm áo
SƯƠNG rớt nhiều kiếm gạo chạy ăn
ĐỜI bao gian khổ nhọc nhằn
GIEO neo lận đận khó khăn vẫn nhiều

CƠN mưa sớm liêu xiêu dáng Mẹ
GIÓ lạnh về buốt xé tâm can
VÔ tư lòng vẫn ngập tràn
THƯỜNG khi trời trở râm ran nhức mình

CHẲNG ngăn được bình minh đã tắt
HAY nỗi đau nén chặt khôn lường
MẸ GIÀ DÃI NẮNG DẦM SƯƠNG
ĐỜI GIEO CƠN GIÓ VÔ THƯỜNG CHẲNG HAY.

1001 bài thơ Khoán Thủ viết về Cha Mẹ hay, ý nghĩa & cảm động
thơ khoán thủ viết về sự vất vã của Mẹ (ảnh: internet)

CÂU KHOÁN 08
Biển đời bão tố gian nan
Mẹ là bờ bến bình an con về

THƠ KHOÁN THỦ: BỜ VAI MẸ
Thơ: Hà Thu

BIỂN vẫn mãi ngàn năm vỗ sóng
ĐỜI đẩy xô trầm bổng bao lần
BÃO lòng ngã quỵ đôi chân
TỐ giông gió giật vạn phần khổ đau

GIAN truân đã làm nhàu lý trí
NAN giải phiền suy nghĩ rối ren
MẸ như ngọn đuốc ánh đèn
LÀ dòng suối mát thân quen ngọt ngào

BỜ vai tựa sau bao mệt mỏi
BẾN sông xưa vẫy gọi con về
BÌNH tâm thoát khỏi cơn mê
AN nhiên tự tại mọi bề yên vui

CON tìm lại nụ cười bên mẹ
VỀ chốn quê sống sẽ thanh nhàn
BIỂN ĐỜI BÃO TỐ GIAN NAN
MẸ LÀ BỜ BẾN BÌNH AN CON VỀ.

CÂU KHOÁN 09
Cảm ơn Mẹ đã sinh thành
Con tròn đạo hiếu xứng danh với đời

CẢM ƠN MẸ
Thơ: Đỗ Luyên

CẢM giác ấm khi về bên Mẹ
ƠN tháng ngày nhỏ bé tập đi
MẸ thân vất vả ngại gì
ĐÃ vun hạnh phúc nhòa đi nỗi buồn

SINH cảnh khó lệ tuôn ém chặt
THÀNH lớn khôn dìu dắt mỗi ngày
CON dần hoàn thiện nết ngay
TRÒN tâm đức hạnh ơn dày Mẹ Cha

ĐẠO ghi khảm nếp nhà bền vững
HIẾU ở lòng minh chứng nồng ân
XỨNG công giũa luyện trong ngần
DANH đời tô điểm tình thân sắc hồng

VỚI con mãi Mẹ là sông rộng
ĐỜI gạn bùn nhân giống mầm xanh
CẢM ƠN MẸ ĐÃ SINH THÀNH
CON TRÒN ĐẠO HIẾU XỨNG DANH VỚI ĐỜI





CẢM ƠN MẸ
Thơ: Trần Long

CẢM động lắm thâm tình của mẹ
ƠN sinh thành con sẽ không quên
MẸ luôn tạo gốc vững bền
ĐÃ cho con trẻ được nên nghiệp đời

SINH dưỡng dục mẹ ơi con hiểu
THÀNH dáng hình đạo hiếu khắc ghi
CON nay có được những gì
TRÒN công mẹ dạy con đi đến giờ

ĐẠO nhân nghĩa chẳng lơ cho được
HIẾU trọn đời vững bước cho con
XỨNG công của Mẹ vẹn tròn
DANH này có được vàng son bởi người

VỚI người mãi vui tươi hạnh phúc
ĐỜI cây già chẳng gục vẫn xanh
CẢM ƠN MẸ ĐÃ SINH THÀNH
CON TRÒN ĐẠO HIẾU XỨNG DANH VỚI ĐỜI

CÂU KHOÁN 10
Mẹ là bóng cả đầu non
Bao năm che chở cho con nên người

CHO CON
Thơ: Bằng Lăng Tím

MẸ đã chịu bao ngày vất vả
LÀ vầng trăng sáng cả trời cao
BÓNG mây chiu chắt ngọt ngào
CẢ lời ru mẹ theo vào trong mơ

ĐẦU ngọn gió đêm chờ con ngủ
NON xanh này ấp ủ thương yêu
BAO la tình mẹ cánh diều
NĂM chờ tháng đợi cùng điều mẹ mong

CHE lọn gió khơi dòng sữa ngọt
CHỞ nặng đầy đắng đót mùa xa
CHO con yên ấm mái nhà
CON nào quên được mẹ là vầng trăng

NÊN con nhớ trầm thăng mẹ trải
NGƯỜI mẹ yêu đọng mãi trong con
MẸ LÀ BÓNG CẢ ĐẦU NON
BAO NĂM CHE CHỞ CHO CON NÊN NGƯỜI.


MẸ LÀ TẤT CẢ
Thơ: Phạm Như Phước

MẸ không còn ngực cài hồng trắng
LÀ cuộc đời quạnh vắng mẹ ơi
BÓNG người khuất đã lâu rồi
CẢ đời con mãi ngậm ngùi miên mang

Đầu tháng bảy Vu Lan đã đến
NON tấc lòng đốt nến cầu mong
BAO ngày thỉnh mõ vọng chuông
NĂM canh niệm đọc phẩm môn Di Đà

CHE hình mẹ vượt qua khổ nhục
CHỞ bóng người vượt ngục A Tỳ
CHO yên cảnh giới âm Ty
CON cầu lạy Phật đức nghì ra tay

NÊN phải nhớ ! hởi ai còn mẹ
NGƯỜI khẽ cười !vui vẻ lòng con
MẸ LÀ BÓNG CẢ ĐẦU NON
BAO NĂM CHE CHỞ CHO CON NÊN NGƯỜI





LÒNG MẸ
Thơ: Đặng Xuân Nam

MẸ con mẫu tử thiêng liêng
LÀ người lo lắng gạo tiền nuôi con
BÓNG hồng lòng dạ sắc son
CẢ đời lam lũ cho con thành người

ĐẦU trời cuối đất chải bươi
NON cao mẹ cũng chẳng lùi gian nan
BAO năm vất vả lầm than
NĂM canh trăn trở lo toan nếp nhà

CHE mưa che nắng cả gia
CHỞ tình sâu nặng đậm đà yêu thương
CHO con khỏi cảnh sầu vương
CON ngoan tự chủ tìm đường sinh nhai

NÊN thân vững bước ngày mai
NGƯỜI mà đức độ tương lai trường tồn
MẸ LÀ BÓNG CẢ ĐẦU NON
BAO NĂM CHE CHỞ NUÔI CON NÊN NGƯỜI

CÂU KHOÁN 11
Mẹ già vất vã gió sương
Vì con chịu hết mọi đường khó khăn

TẤT CẢ VÌ CON
Thơ: Thanh Hiếu

MẸ dành con hết tuổi xuân
GIÀ theo mỗi độ trăng tuần sáng trong
VẤT nên giờ đã thấu lòng
VẢ chăng mẹ cũng chỉ mong vẹn tài

GIÓ lùa xuyên lạnh bờ vai
SƯƠNG mờ chưa tỏ miệt mài sớm hôm
VÌ con dẫu nắng hay nồm
CON đường gian khó vẫn ôm một mình

CHỊU hao mòn cả nét xinh
HẾT lòng con trẻ trọn tình trước sau
MỌI điều ghi khắc thuộc làu
ĐƯỜNG con nhẹ bước mẹ lau lệ dòng

KHÓ nhưng mẹ chỉ ước mong
KHĂN cầu no ấm vững trong dặm trường
MẸ GIÀ VẤT VẢ GIÓ SƯƠNG
VÌ CON CHỊU HẾT MỌI ĐƯỜNG KHÓ KHĂN.

CÂU KHOÁN 12
Công Cha nghĩa Mẹ cao vời
Nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì ta
Nên người ta phải xót xa
Đáp đền nghĩa nặng như là trời cao

ƠN NGHĨA SINH THÀNH
Thơ: Trần Hữu

CÔNG CHA nặng lắm ai ơi!
NGHĨA MẸ bằng trời chín tháng cưu mang
CAO VỜI HIẾU ĐỨC chữ vàng
NHỌC NHẰN không sợ, gian nan xá gì

CHẲNG QUẢN giông bão mỗi khi
SUỐT ĐỜI vất vả cũng vì các con
VÌ TA phải biết thiệt hơn
NÊN NGƯỜI con phải đền ơn sinh thành

TA PHẢI biết chăm học hành
XÓT XA khi thấy công danh xa vời
ĐÁP ĐỀN cha mẹ người ơi!
NGHĨA NẶNG suốt đời con phải trả ơn

NHƯ LÀ một tấm lòng son
TRỜI CAO có hiểu cho con dâng người
CÔNG CHA NGHĨA MẸ CAO VỜI
NHỌC NHẰN CHẲNG QUẢN SUỐT ĐỜI VÌ TA

NÊN NGƯỜI TA PHẢI XÓT XA
ĐÁP ĐỀN NGHĨA NẶNG NHƯ LÀ TRỜI CAO.





ƠN NGHĨA SINH THÀNH
Thơ: Hoa Cẩm Chướng

CÔNG CHA con mãi khắc ghi
NGHĨA MẸ rộng biển chẳng gì sánh ngang
CAO VỜI HIẾU ĐỨC lòng mang
NHỌC NHẰN dưỡng dục con càng ghi tâm

CHẲNG QUẢN gian khổ ươm mầm
SUỐT ĐỜI vẫn cứ âm thầm dõi theo
VÌ TA cuộc sống còn nghèo
NÊN NGƯỜI thương cảnh gieo neo chẳng rời

TA PHẢI cầu nguyện ơn trời
XÓT XA cha mẹ sống đời cùng con
ĐÁP ĐỀN ơn nghĩa cho tròn
NGHĨA NẶNG phải trả sắc son một lòng

NHƯ LÀ tựa núi tựa sông
TRỜI CAO thấu hiểu dạ không đổi dời
CÔNG CHA NGHĨA MẸ CAO VỜI
NHỌC NHẰN CHẲNG QUẢN SUỐT ĐỜI VÌ TA

NÊN NGƯỜI TA PHẢI XÓT XA
ĐÁP ĐỀN NGHĨA NẶNG NHƯ LÀ TRỜI CAO.


CÔNG ƠN CHA MẸ
Thơ: Một Thời Thơ Ngây

CÔNG CHA trọn kiếp ghi lòng
NGHĨA MẸ khắc mãi tim hồng không phai
CAO VỜI ơn đức bao ngày
NHỌC NHẰN chẳng quản hao gầy tấm thân

CHẲNG QUẢN nắng dãi mưa dầm
SUỐT ĐỜI vất vả âm thầm nặng mang
VÌ TA mẹ khổ vô vàn
NÊN NGƯỜI ta phải trọn phần nghĩa nhân

TA PHẢI chăm sóc ân cần
XÓT XA chia sẻ trao dần niềm vui
ĐÁP ĐỀN phụ mẫu biển trời
NGHĨA NẶNG người hỡi suốt đời đừng quên

NHƯ LÀ tôn kính ơn trên
TRỜI CAO chứng giám hiếu thân nguyện đền.

CÂU KHOÁN 13
Biển Đông có lúc đầy vơi
Chờ lòng Cha Mẹ suốt đời trào dâng

ƠN NGHĨA SINH THÀNH
Thơ: Trần Hữu

BIỂN xanh sóng vỗ rì rào
ĐÔNG phương hồng thắm mời chào bình minh
CÓ bao khúc nhạc hữu hình
LÚC trầm, lúc bổng như tình mẹ cha

ĐẦY tình nặng nghĩa sâu xa
VƠI trong hơi ấm khi ta lỗi người
CHỚ buồn anh chị em ơi!
LÒNG luôn rộng mở Người cười thứ tha

CHA như biển rộng bao la
MẸ như khúc nhạc hiền hoà ru dương
SUỐT đời dãi nắng dầm sương
ĐỜI đời ghi nhớ tấm gương của người

TRÀO tuôn dòng lệ buồn rơi
DÂNG lên muôn đóa hồng tươi ánh ngời
BIỂN ĐÔNG CÓ LÚC ĐẦY VƠI
CHỚ LÒNG CHA MẸ SUỐT ĐỜI TRÀO DÂNG.

(Còn cập nhật...)
  1. Hoàng Đài NHỚ MẸ!
    CÁNH canh mãi một đời gian khó
    CÒ dò trong nắng gió trải từng
    CÕNG hai hàng lệ rưng rưng
    NẮNG hong tình mẹ , ấm từng lời ru

    CÕNG , Mẹ cõng mây mù , bão tố
    MƯA trong lòng , đói khổ một đời
    MẸ đâu quản ngại .. buông lơi
    TÔI thời thơ dại chơi vơi nỗi lòng

    CÕNG tất cả...lưng còng mẹ cõng
    CẢ cuộc đời ước vọng mẹ mong
    BỐN phương luôn tỏa ánh hồng
    MÙA xuân mãi thắm mặn nồng cho con

    GIÓ réo gọi trên non vọng mãi
    SƯƠNG thu về nhớ lại ...mẹ xưa
    CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
    MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MÙA GIÓ SƯƠNG !
  2. Hải Đức Nguyễn TÌNH CHA
    Dù ...cuộc sống còn bao khó nhọc
    CHA ...bên con bảo bọc nhường nào
    Có ...khi sóng gió ba đào
    Khuất ...trăng lấp núi quản bao ngại ngần

    Núi ...kia có nhớ lần con ngã
    Non ...nớt sao con đã đau rồi
    Trong ...lòng buồn bã khôn nguôi
    Tim ...CHA ứa lệ nhưng NGƯỜI quay đi

    Con... phải tập ngã thì tự đứng
    Mãi ...bên CHA sao vững với đời
    Ôm ...con lệ lã chã rơi
    Tròn ...tình CHA mãi không rời tay con

    Bóng ...dương chếch đầu non chiếu rọi
    CHA ...yêu còn vời vợi nhớ con
    DÙ CHA CÓ KHUẤT NÚI NON
    TRONG TIM CON MÃI ÔM TRÒN BÓNG CHA

    P/s : Người sống kể năm người chết tính ngày thế mà đã sắp giỗ đầu của bố rùi
    Ôi.....!!!!
    _____HẢI ĐỨC____
  3. Nam Nguyễn MẸ TÔI
    CÁNH chim bay cả đời không mỏi
    CÒ lò dò bắt tép nuôi con
    CÕNG trên lưng những nhọc nhằn
    NẮNG kia còn đọng vết hằn tháng năm.

    CÕNG thời gian. Vui mừng đau khổ
    MƯA qua rồi nắng hửng lên thôi.
    MẸ ơi vất vả một đời
    TÔI giờ khôn lớn ai thời chút chăm ?

    CÕNG thời gian nên da mẹ sạm
    CẢ cuộc đời dành hết cho con
    BỐN mùa thương nhớ mỏi mòn
    MÙA vui mẹ để. Mùa sầu giấu đi.!

    GIÓ ơi gió đừng lay rụng nhé
    SƯƠNG ơi sương chớ phủ mịt mờ
    CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
    MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MỦA GIÓ SƯƠNG..
  4. Anaha Vu TẤM LÒNG MẸ TÔI

    BAO sương gió thấm sờn vai mẹ
    LA liếm đôi mắt lệ hao gầy
    BÓNG người cao tựa trời mây
    NƯỚC trong nguồn chẳng so đầy nghĩa ân

    BIỂN dài rộng muôn phần đâu sánh
    ĐÔNG tây nam thẳng cánh cò bay
    KHÔNG như công mẹ tháng ngày
    BẰNG sao nghĩa mẹ ơn này mãi ghi

    MỘT chữ hiếu con thì khắc cốt
    NỬA tâm thi gieo nốt câu vần
    TẤM hình của mẹ niu nâng
    LÒNG con vui sướng ngàn lần mẹ ơi

    MẸ dành trọn cuộc đời sáng rạng
    TÔI bước theo ánh nắng tươi hồng
    BAO LA BÓNG NƯỚC BIỂN ĐÔNG
    KHÔNG BẰNG MỘT NỬA TẤM LÒNG MẸ TÔI

    P/s ..những ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc..
    Hãy quan tâm chăm sóc đến mẹ mình
  5. Huu Van NGHĨA MẸ - Thơ- Khoán thủ -Song thất LB.
    TG. Huu Van

    CÂY cằn cỗi, đâu che nổi nắng.
    KHÔ héo dần rễ chẳng vươn xa.
    ĐÂU còn nhựa sống nữa mà.
    DỄ lay trước gió phong ba đổ vào.

    ĐÂM đất cứng, rễ sao xuyên thủng.
    CHỒI nhú lên rồi cũng héo dần.
    MẸ thì chẳng tiếc tấm thân.
    GIÀ rồi mẹ vẫn tảo tần sớm trưa.

    ĐÂU màng đến, nắng mưa trần thế.
    DỄ khó chi mặc kệ mọi điều.
    SỐNG vì tất cả con yêu.
    ĐỜI người vất vả sớm chiều vì con.

    VỚI mong ước mẹ còn sức trẻ.
    CON cầu trời mẹ khỏe mãi thôi.
    CÂY KHÔ ĐÂU DỄ ĐÂM CHỒI.
    MẸ GIÀ ĐÂU DỄ SỐNG ĐỜI VỚI CON.

    P/S. Lời nhắn cho những ai còn Cha Mẹ, hãy báo đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục của người ngay từ bây giờ, đừng chờ tới khi mình thành đạt mới nghĩ tới Thì sẽ chẳng còn cơ hội mà báo đáp đâu.
    CHÚC MỌI NGƯỜI BUỔI CHIỀU VUI VẺ
    ******
    Mẹ - T.G Nguyễn Quang Định

    CÂY .thiếu nước làm sao sống nổi.
    KHÔ héo cành rời cỗi bỏ cây.
    ĐÂU còn sức sống đủ đầy.
    DỄ chi kết trái mai đây sinh tồn.

    ĐÂM cành lộc lớn khôn vất vả.
    CHỒI trưởng thành ra lá kết hoa.
    MẸ nay sức yếu tuổi già.
    GIÀ do phải chịu mưa sa gió lùa.

    ĐÂU ai biết lệ tuôn mắt Mẹ.
    DỄ gì quên ơn nghĩa sinh thành.
    SỐNG vì con cái hi sinh.
    ĐỜI này suốt kiếp tình dành cho con.

    VỚI ai đó vẫn còn bên Mẹ.
    CON nhớ đừng quên nghĩa dưỡng nuôi.
    CÂY KHÔ ĐÂU DỄ ĐÂM CHỒI.
    MẸ GIÀ ĐÂU DỄ SỐNG ĐỜI VỚI CON.

    *****

    MẸ - TG Quốc Việt

    CÂY cằn cỗi lá vàng ủ rũ.
    KHÔ héo dần chẳng phủ kín sân.
    ĐÂU còn xanh mướt ngút ngàn.
    DỄ rơi khi gió ngút ngàn ngang qua.

    ĐÂM lộc biếc đâu mà còn nữa.
    CHỒI mọc lên vài bữa héo ngay.
    MẸ giờ như chuối chín cây.
    GIÀ rồi vẫn phải ngày ngày lo âu.

    ĐÂU màng đến mái đầu bạc trắng.
    DỄ gì lo một nắng hai sương.
    SỐNG vì tất cả con thương.
    ĐỜI người vất vả trên đường con đi.

    VỚI lòng mẹ lấy gì so sánh.
    CON bây giờ canh cánh khôn nguôi.
    CÂY KHÔ ĐÂU DỄ ĐÂM CHỒI.
    MẸ GIÀ ĐÂU DỄ SỐNG ĐỜI VỚI CON.
  6. Phạm Thành THƯƠNG CHA !
    ( Lục bát khoán thủ)
    Thơ : Phạm Thành

    CHA quê vùng biển Quảng Ninh
    LÀ người thấu hiểu ân tình trước sau
    NÚI kia dù có đổi màu
    CON còn nhớ mãi những câu cha rầy .

    HOÀI mong đi khắp đó đây
    XANH trong cuộc sống phủ đầy gian truân
    CỎ non lại mọc mấy lần
    DẠI thơ ngày bé quý trân nhường nào !

    CHA ơi ! Con nhớ biết bao
    LÀ người chiến sĩ đi vào chiến tranh
    TRỜI sinh cha tựa lá lành
    CHO con được bước chân nhanh đến trường.

    MÂY sà đỉnh núi vấn vương
    TRẮNG dần mái tóc soi đường con đi
    CON giờ cũng hết xuân thì
    BAY. về cuối nẻo nhớ khi cha còn !!
Sửa bài đăng