1001 bài thơ Khoán Thủ viết về Cha Mẹ hay, ý nghĩa & cảm động

03/06/2017
(iini.net) Mời các bạn cùng đến với những bài thơ khoán thủ hay, ý nghĩa và cảm động viết về Cha Mẹ. Đây là chủ đề thơ tiếp thơ sau loạt thơ tiếc thương Cha Mẹ đã mất mà iini.net đã chia sẽ đến độc giả.

Thơ khoán thủ viết về Cha Mẹ
thơ khoán thủ viết về Cha Mẹ (ảnh: internet)


THƠ KHOÁN THỦ: CÁNH CÒ CỦA MẸ

Thơ: Sen Nguyễn

CÁNH dẫu mỏi vẫn tung chao lượn
CÒ phải tìm mọi hướng sinh nhai
CÕNG sương với những đêm dài
NẮNG về phủ kín oằn vai chẳng sờn

CÕNG gánh nặng trèo sơn lội suối
MƯA bão trùm đang đuổi bước chân
MẸ đi nào có ngại ngần
TÔI ngồi quang gánh tình thân ngập đầy

CÕNG vất vả đắp xây hạnh phúc
CẢ tình yêu thúc dục trong lòng
BỐN trời khao khát hằng mong
MÙA nao trẻ cũng ngủ vòng tay êm

GIÓ dẫu chướng bên thềm đứng đợi
SƯƠNG trắng rơi cũng tới như đùa
CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MÙA GIÓ SƯƠNG

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





THƠ KHOÁN THỦ: TÌNH MẸ
Thơ: Violet Hoa

CON mãi nhớ tình cha nghĩa mẹ
DÙ thăng trầm lặng lẽ khắc ghi
LỚN lên mạnh mẽ bước đi
VẪN mang lời mẹ khắc ghi trong lòng

LÀ hạnh phúc con mong phía trước
CON một lòng nguyện ước bền lâu
CỦA cải rồi cũng phai màu
MẸ cha là sự sang giàu trong con

ĐI khắp nẻo mỏi mòn chân bước
SUỐT cuộc đời xuôi ngược quản chi
ĐỜI con xin mãi khắc ghi
LÒNG cha mẹ biết lấy gì đền ơn

MẸ cha đã sớm hôm vất vả
VẪN bên con muôn ngả đường đời
THEO con mãi nở nụ cười
CON mong cha mẹ trọn đời yên vui.


THƠ KHOÁN THỦ: MẸ TÔI

Thơ: Trần Long

CÁNH đồng rộng mênh mông bát ngát
CÒ chao mình biết dạt về đâu
CÕNG mưa chở gió dãi dầu
NẮNG chiều tắt lịm mẹ lâu chưa về

CÕNG lê thê áo cơm tất tả
MƯA rơi nhiều lạnh cả tấm thân
MẸ ơi khổ cực muôn phần
TÔI thương đứt ruột bước chân nặng nề

CÕNG mưa gió triền đê vất vả
CẢ một đời lòng dạ sắt son
BỐN phương khó nhọc héo mòn
MÙA nào cũng gắng để con nên người

GIÓ dẫu lạnh vẫn tươi thanh thản
SƯƠNG rớt hoài chẳng quản sớm trưa
"CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MÙA GIÓ SƯƠNG'


NGHĨA MẸ
Thơ: Thủy Tiên

CÂY tỏa bóng che đời xanh mãi.
KHÔ lá rồi sống lại được không
ĐÂU tươi để đón nắng hồng
Dễ gì che chở gió đông ngày hè.

ĐÂM xuống đất rễ xoè trữ nước
CHỒI vươn lên xanh mướt mỗi ngày
MẸ hiền như bóng của cây
GIÀ còn tỏa mát che bầy cháu con.

ĐÂU phải lá cây còn xanh mãi
DỄ dàng gì thân lại xanh tươi
SỐNG vui yên ấm không rời
ĐỜI con hưởng phước mẹ ơi đừng già.

VỚI mong ước mẹ ta khỏe mãi
CON muốn người ở lại mẹ ơi!
CÂY KHÔ ĐÂU DỄ ĐÂM CHỒI
MẸ GIÀ ĐÂU DỄ SỐNG ĐỜI VỚI CON

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





THƠ KHOÁN THỦ: TÌNH MẸ
Thơ: Hoàng Đài

CON ghi khắc nghĩa tình cha mẹ
DÙ nơi nào cũng sẽ mang theo
LỚN lên vượt núi băng đèo
VẪN luôn bên cạnh gieo neo chẳng mờ

LÀ cuộc sống đang chờ phía trước
CON hàng ngày chân bước gian nan
CỦA cha nghĩa nặng vô vàn
MẸ thời sinh dưỡng tình ban đời này

ĐI khắp ngả chẳng lay tâm nguyện
SUỐT đường dài mong chuyện đẹp tươi
ĐỜI cha mẹ mãi rạng ngời
LÒNG con vui thỏa, nụ cười trên môi

MẸ nay đã già rồi sức yếu
VẪN đêm ngày soi chiếu đường con
THEO từng ngõ hẻm lối mòn
CÙNG người dẫn bước lòng son tạc lòng.


THƠ KHOÁN THỦ: TÌNH MẸ 2
Thơ: Kim Chung

CON ghi nhớ công ơn cha mẹ
DÙ nơi nào cũng sẽ không quên
LỚN lên phụng dưỡng đáp đền
VẪN luôn cầu nguyện vững bền tháng năm

LÀ chỗ dựa con nằm đêm ngủ
CON dặn mình nhắn nhủ bản thân
CỦA cha cực khổ tảo tần
MẸ sinh vất vả đâu lần thở than

ĐI khắp nẻo gian nan vẫn vậy
SUỐT cuộc đời chẳng thấy nghỉ ngơi
ĐỜI cha mẹ tựa biển khơi
LÒNG như những ánh sao trời trong đêm

MẸ sức yếu nay thêm tóc bạc
VẪN hằng ngày gánh vác việc nhà
THEO đường dẫn bước nơi xa
CÙNG tình thương mến đậm đà trong con.


CUỘC ĐỜI MẸ
Thơ: Chử Văn Hòa

MẸ ơi!. suốt một đời vất vả
MANG.. niềm vui cho cả gia đình
MỘT.. lòng tận tụy hy sinh
NẮNG..hè cháy bỏng lưng mình mẹ mang

HAI.. chân mẹ bước càng nặng trĩu
SƯƠNG.. đêm về cứ níu lấy vai
ĐEM.. thân đỡ cả ngày dài
RA.. đồng nắng gió miệt mài cấy chăm

CHỢ..phiên tới tháng năm mấy bận
ĐỔI..bán mua kiên nhẫn cuộc đời
LÀM.. nghề nông chẳng thể ngơi
ĐƯỜNG..lên phía trước vẫn ngời niềm tin

CON..thấy mẹ hình In trong nắng
ĐI..về trên đường vắng con thương
MẸ MANG MỘT NẮNG HAI SƯƠNG
ĐEN RA CHỢ ĐỐI LÀM ĐƯỜNG CON ĐI.

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





ƠN CHA MẸ
Thơ: Quách Như Mai

CHA thường nhắc nhở
NHƯ thuở còn thơ
HOA thơm bướm lượn hàng giờ
PHẤN hương là gió thoảng đưa xa liền

GIỮA miền giông bão
ĐỜI đảo ngả nghiêng
THIÊN tai phải vững như kiềng
THU rồi xuân hạ lòng riêng không sờn

TÌNH hơn biển rộng
MẸ sống vì con
RẠNG danh nhân nghĩa vuông tròn
NGỜI gương sáng mãi sắt son mặn mà

TÂM đà ghi khắc
CON mặc sức cười
CHA NHƯ HOA PHẤN GIỮA ĐỜI
THIÊN THU TÌNH MẸ RẠNG NGỜI TÂM CON.


THƠ KHOÁN THỦ: CHA TÔI
Thơ: Hoa Bất Tử

CHA mãi mãi là vầng dương sáng
TÔI thương người chẳng quảng sớm trưa
LẮM khi sương gió bộn bừa
NỖI niềm chôn kín nắng mưa vẫn cười

GIAN khổ lắm để nuôi con dại
NAN giải đời Cha lại vượt qua
VÌ mong cho nước cho nhà
CON thời khôn lớn học ra giúp làng

CƠ thời vận trái ngang vẫn bước
CỰC miễn sao vẹn được gia đình
CHẲNG lo lắng chuyện trọng khinh
MÀNG tơi chiếu đất một mình ai hay

TẤM gương ấy tháng ngày luôn nhớ
THÂN thể con mãi nợ nghĩa vàng
CHA TÔI LẮM NỖI GIAN NAN
VÌ CON CƠ CỰC CHẲNG MÀNG TẤM THÂN.


THƠ KHOÁN THỦ: ĐỜI CỦA MẸ!

Thơ: Trần Long

MẸ đau yếu bao năm nằm liệt
GIÀ lắm rồi mãi miết, héo hon
DÃI sương dầm gió gầy mòn
NẮNG mưa khó nhọc nuôi con trưởng thành

DẦM giá lạnh mong manh tấm áo
SƯƠNG rớt nhiều kiếm gạo chạy ăn
ĐỜI bao gian khổ nhọc nhằn
GIEO neo lận đận khó khăn vẫn nhiều

CƠN mưa sớm liêu xiêu dáng Mẹ
GIÓ lạnh về buốt xé tâm can
VÔ tư lòng vẫn ngập tràn
THƯỜNG khi trời trở râm ran nhức mình

CHẲNG ngăn được bình minh đã tắt
HAY nỗi đau nén chặt khôn lường
MẸ GIÀ DÃI NẮNG DẦM SƯƠNG
ĐỜI GIEO CƠN GIÓ VÔ THƯỜNG CHẲNG HAY.

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





CHA LÀ TẤT CẢ
Thơ: Chử Văn Hòa

CHA..vất vả quanh năm suốt tháng
LÀ.. thời gian từ sáng đến chiều
TẤT.. bật nuớc lọ cơm niêu
CẢ.. khi nắng gió và nhiều bão giông

CHA.. có mệt cũng không chịu nghỉ
ƠI.. hỡi người chăm chỉ lo xa
CHA.. bây giờ cũng đã già
LÀ.. cây bóng cả cho gia đình mình

HÌNH.. con chụp bên đình lúc trẻ
ẢNH.. của con khi bé bên người
TRỌN. thời gian sống cha ơi
ĐỜI . sao cực khổ một thời cha mang

LINH .thiêng lắm khi làng mở hội
THIÊNG.. liêng khi vật đổi sao dời
CHA LÀ TẤT CẢ CHA ƠI
CHA LÀ HÌNH ẢNH TRỌN ĐỜI LINH THIÊNG


THƠ KHOÁN THỦ: BỜ VAI MẸ
Thơ: Hà Thu

BIỂN vẫn mãi ngàn năm vỗ sóng
ĐỜI đẩy xô trầm bổng bao lần
BÃO lòng ngã quỵ đôi chân
TỐ giông gió giật vạn phần khổ đau

GIAN truân đã làm nhàu lý trí
NAN giải phiền suy nghĩ rối ren
MẸ như ngọn đuốc ánh đèn
LÀ dòng suối mát thân quen ngọt ngào

BỜ vai tựa sau bao mệt mỏi
BẾN sông xưa vẫy gọi con về
BÌNH tâm thoát khỏi cơn mê
AN nhiên tự tại mọi bề yên vui

CON tìm lại nụ cười bên mẹ
VỀ chốn quê sống sẽ thanh nhàn
BIỂN ĐỜI BÃO TỐ GIAN NAN
MẸ LÀ BỜ BẾN BÌNH AN CON VỀ.


THƠ KHOÁN THỦ: CHA TÔI

Thơ: Chử Văn Hòa

CHA ơi đã cả đời vất vả
TÔI thương người cha quá đi thôi
LẮM khi trái nắng trở trời
NỖI đau tái phát của thời chiến tranh

GIAN khổ cũng muốn giành phần thắng
NAN giải rồi cố gắng lên nhiều
VÌ rằng cuộc sống mến yêu
CON luôn bên cạnh cha chiều sáng trưa

CƠ nghiệp đó cha vừa gây dựng
CỰC tấm thân đi đứng liêu xiêu
CHẲNG mong của cải gì nhiều
MÀNG mơ cuộc sống tình yêu nhẹ đầu

TẤM áo mặc dãi dầu sương gió
THÂN người cha bé nhỏ đâu nhàn
CHA TÔI LẮM NỖI GIAN NAN
VÌ CON CƠ CỰC CHẲNG MÀNG TẤM THÂN.

(Còn cập nhật...)
  1. Hoàng Đài NHỚ MẸ!
    CÁNH canh mãi một đời gian khó
    CÒ dò trong nắng gió trải từng
    CÕNG hai hàng lệ rưng rưng
    NẮNG hong tình mẹ , ấm từng lời ru

    CÕNG , Mẹ cõng mây mù , bão tố
    MƯA trong lòng , đói khổ một đời
    MẸ đâu quản ngại .. buông lơi
    TÔI thời thơ dại chơi vơi nỗi lòng

    CÕNG tất cả...lưng còng mẹ cõng
    CẢ cuộc đời ước vọng mẹ mong
    BỐN phương luôn tỏa ánh hồng
    MÙA xuân mãi thắm mặn nồng cho con

    GIÓ réo gọi trên non vọng mãi
    SƯƠNG thu về nhớ lại ...mẹ xưa
    CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
    MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MÙA GIÓ SƯƠNG !
  2. Hải Đức Nguyễn TÌNH CHA
    Dù ...cuộc sống còn bao khó nhọc
    CHA ...bên con bảo bọc nhường nào
    Có ...khi sóng gió ba đào
    Khuất ...trăng lấp núi quản bao ngại ngần

    Núi ...kia có nhớ lần con ngã
    Non ...nớt sao con đã đau rồi
    Trong ...lòng buồn bã khôn nguôi
    Tim ...CHA ứa lệ nhưng NGƯỜI quay đi

    Con... phải tập ngã thì tự đứng
    Mãi ...bên CHA sao vững với đời
    Ôm ...con lệ lã chã rơi
    Tròn ...tình CHA mãi không rời tay con

    Bóng ...dương chếch đầu non chiếu rọi
    CHA ...yêu còn vời vợi nhớ con
    DÙ CHA CÓ KHUẤT NÚI NON
    TRONG TIM CON MÃI ÔM TRÒN BÓNG CHA

    P/s : Người sống kể năm người chết tính ngày thế mà đã sắp giỗ đầu của bố rùi
    Ôi.....!!!!
    _____HẢI ĐỨC____
  3. Nam Nguyễn MẸ TÔI
    CÁNH chim bay cả đời không mỏi
    CÒ lò dò bắt tép nuôi con
    CÕNG trên lưng những nhọc nhằn
    NẮNG kia còn đọng vết hằn tháng năm.

    CÕNG thời gian. Vui mừng đau khổ
    MƯA qua rồi nắng hửng lên thôi.
    MẸ ơi vất vả một đời
    TÔI giờ khôn lớn ai thời chút chăm ?

    CÕNG thời gian nên da mẹ sạm
    CẢ cuộc đời dành hết cho con
    BỐN mùa thương nhớ mỏi mòn
    MÙA vui mẹ để. Mùa sầu giấu đi.!

    GIÓ ơi gió đừng lay rụng nhé
    SƯƠNG ơi sương chớ phủ mịt mờ
    CÁNH CÒ CÕNG NẮNG CÕNG MƯA
    MẸ TÔI CÕNG CẢ BỐN MỦA GIÓ SƯƠNG..
  4. Anaha Vu TẤM LÒNG MẸ TÔI

    BAO sương gió thấm sờn vai mẹ
    LA liếm đôi mắt lệ hao gầy
    BÓNG người cao tựa trời mây
    NƯỚC trong nguồn chẳng so đầy nghĩa ân

    BIỂN dài rộng muôn phần đâu sánh
    ĐÔNG tây nam thẳng cánh cò bay
    KHÔNG như công mẹ tháng ngày
    BẰNG sao nghĩa mẹ ơn này mãi ghi

    MỘT chữ hiếu con thì khắc cốt
    NỬA tâm thi gieo nốt câu vần
    TẤM hình của mẹ niu nâng
    LÒNG con vui sướng ngàn lần mẹ ơi

    MẸ dành trọn cuộc đời sáng rạng
    TÔI bước theo ánh nắng tươi hồng
    BAO LA BÓNG NƯỚC BIỂN ĐÔNG
    KHÔNG BẰNG MỘT NỬA TẤM LÒNG MẸ TÔI

    P/s ..những ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc..
    Hãy quan tâm chăm sóc đến mẹ mình
  5. Huu Van NGHĨA MẸ - Thơ- Khoán thủ -Song thất LB.
    TG. Huu Van

    CÂY cằn cỗi, đâu che nổi nắng.
    KHÔ héo dần rễ chẳng vươn xa.
    ĐÂU còn nhựa sống nữa mà.
    DỄ lay trước gió phong ba đổ vào.

    ĐÂM đất cứng, rễ sao xuyên thủng.
    CHỒI nhú lên rồi cũng héo dần.
    MẸ thì chẳng tiếc tấm thân.
    GIÀ rồi mẹ vẫn tảo tần sớm trưa.

    ĐÂU màng đến, nắng mưa trần thế.
    DỄ khó chi mặc kệ mọi điều.
    SỐNG vì tất cả con yêu.
    ĐỜI người vất vả sớm chiều vì con.

    VỚI mong ước mẹ còn sức trẻ.
    CON cầu trời mẹ khỏe mãi thôi.
    CÂY KHÔ ĐÂU DỄ ĐÂM CHỒI.
    MẸ GIÀ ĐÂU DỄ SỐNG ĐỜI VỚI CON.

    P/S. Lời nhắn cho những ai còn Cha Mẹ, hãy báo đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục của người ngay từ bây giờ, đừng chờ tới khi mình thành đạt mới nghĩ tới Thì sẽ chẳng còn cơ hội mà báo đáp đâu.
    CHÚC MỌI NGƯỜI BUỔI CHIỀU VUI VẺ
    ******
    Mẹ - T.G Nguyễn Quang Định

    CÂY .thiếu nước làm sao sống nổi.
    KHÔ héo cành rời cỗi bỏ cây.
    ĐÂU còn sức sống đủ đầy.
    DỄ chi kết trái mai đây sinh tồn.

    ĐÂM cành lộc lớn khôn vất vả.
    CHỒI trưởng thành ra lá kết hoa.
    MẸ nay sức yếu tuổi già.
    GIÀ do phải chịu mưa sa gió lùa.

    ĐÂU ai biết lệ tuôn mắt Mẹ.
    DỄ gì quên ơn nghĩa sinh thành.
    SỐNG vì con cái hi sinh.
    ĐỜI này suốt kiếp tình dành cho con.

    VỚI ai đó vẫn còn bên Mẹ.
    CON nhớ đừng quên nghĩa dưỡng nuôi.
    CÂY KHÔ ĐÂU DỄ ĐÂM CHỒI.
    MẸ GIÀ ĐÂU DỄ SỐNG ĐỜI VỚI CON.

    *****

    MẸ - TG Quốc Việt

    CÂY cằn cỗi lá vàng ủ rũ.
    KHÔ héo dần chẳng phủ kín sân.
    ĐÂU còn xanh mướt ngút ngàn.
    DỄ rơi khi gió ngút ngàn ngang qua.

    ĐÂM lộc biếc đâu mà còn nữa.
    CHỒI mọc lên vài bữa héo ngay.
    MẸ giờ như chuối chín cây.
    GIÀ rồi vẫn phải ngày ngày lo âu.

    ĐÂU màng đến mái đầu bạc trắng.
    DỄ gì lo một nắng hai sương.
    SỐNG vì tất cả con thương.
    ĐỜI người vất vả trên đường con đi.

    VỚI lòng mẹ lấy gì so sánh.
    CON bây giờ canh cánh khôn nguôi.
    CÂY KHÔ ĐÂU DỄ ĐÂM CHỒI.
    MẸ GIÀ ĐÂU DỄ SỐNG ĐỜI VỚI CON.
  6. Phạm Thành THƯƠNG CHA !
    ( Lục bát khoán thủ)
    Thơ : Phạm Thành

    CHA quê vùng biển Quảng Ninh
    LÀ người thấu hiểu ân tình trước sau
    NÚI kia dù có đổi màu
    CON còn nhớ mãi những câu cha rầy .

    HOÀI mong đi khắp đó đây
    XANH trong cuộc sống phủ đầy gian truân
    CỎ non lại mọc mấy lần
    DẠI thơ ngày bé quý trân nhường nào !

    CHA ơi ! Con nhớ biết bao
    LÀ người chiến sĩ đi vào chiến tranh
    TRỜI sinh cha tựa lá lành
    CHO con được bước chân nhanh đến trường.

    MÂY sà đỉnh núi vấn vương
    TRẮNG dần mái tóc soi đường con đi
    CON giờ cũng hết xuân thì
    BAY. về cuối nẻo nhớ khi cha còn !!
Sửa bài đăng