1001 bài thơ nhớ người yêu cũ, hoài niệm buồn về mối tình xưa

09/06/2017
(iini.net) Sau những bài thơ nhớ người dưng viết về nỗi nhớ 1 người mà không dám bày tỏ, iini.net tiếp tục tổng hợp những bài thơ nhớ người yêu cũ thật hay nhưng buồn khi hoài niệm về mối tình ngày xưa - mối tình khó quên trong cuộc đời dù có thể bây giờ mọi thứ đã yên bề.

thơ nhớ người yêu cũ
thơ nhớ người yêu cũ (ảnh: internet)


NHÌN MƯA CHỢT THẤY CÔ LIÊU
Thơ: Nguyễn Đình Huân
Mưa là nước mắt của trời.
Tiếc thương tình cũ của tôi với nàng.
Từ ngày em bước sang ngang.
Trời buồn trời khóc nắng vàng còn đâu.

Em đi bỏ lại sông sâu.
Hoàng hôn tím biếc nỗi sầu giăng giăng.
Còn tôi cắt nửa vầng trăng.
Gửi em một nửa trong lòng nát tan.

Em mang theo ánh trăng vàng.
Tôi cô đơn với bẽ bàng sông quê.
Đêm đêm vớt ánh trăng thề.
Vớt hoài không thấy, thấy tê tái lòng.

Em đi còn nhớ hay không.
Ngọt ngào say đắm tình nồng năm xưa.
Những chiều ta đứng dưới mưa.
Mặc cho ướt áo anh đưa em về.

Nụ hôn đắm đuối say mê.
Trong mưa em nói lời thề mãi yêu.
Giờ đây tóc đã muối tiêu.
Nhìn mưa chợt thấy cô liêu nhớ người.





DƯ HƯƠNG TÌNH CŨ
Thơ: Thiên Gia Bảo
Những lúc buồn tôi lại viết về em
Người con gái từng một thời đắm đuối
Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi
Biết bây giờ đã cập bến nào chưa...?

Em về trong tôi đêm trở gió giao mùa
Mắt như ướt hạt mưa tình ngày cũ
Con tim run nghe từng hồi chuông đổ
Nhớ thật nhiều chẳng dám gọi thành tên...

Giá như yêu thua lỗ được bắt đền
Em trả giá cuộc tình này sao nhỉ
Tôi muốn buông nhưng bàn tay chẳng thể
Mà níu vào chỉ chuốc lấy đắng cay...

Cả hai ta cùng đang chịu đọa đầy
Em xa cách con tim này đã chết
Tại sao ta yêu đương trong mỏi mệt
Mà không một lần bỏ quên hết...vì nhau...

Đã quá trễ để làm lại từ đầu
Khi niềm tin chẳng còn như lúc trước
Đời trắng đen làm sao ta biết được
Tình lỡ làng đành chấp nhận mà thôi...

Ngày hôm nay vẫn chỉ một bầu trời
Nhưng em đã không nhìn về tôi nữa
Thế giới này như chia thành hai nửa
Tôi và em ở hai hướng không cùng...

Đôi dòng lệ chảy xuống quá lưng chừng
Lại thấm vào nỗi niềm tan biến mất
Em hiểu chăng cơn đau tình chân thật
Dày vò nhau tê tái đến thắt lòng.


CÓ MỘT NGƯỜI...
Thơ: Thiên Gia Bảo
Có một người em bỏ lại sau lưng
Luôn thầm lặng đếm từng mùa thương nhớ
Có một người tuy bây giờ đã cũ
Vẫn chưa quên em dù chỉ một ngày...

Có một người trên phố nhỏ chiều nay
Ướt lạnh khi cơn mưa tình chợt đến
Mắt dưng dưng tâm hồn nghe bịn rịn
Ôm cô đơn rao bán giữa chợ đời...

Có một người chỉ để nhớ mà thôi
Dấu vào tim chẳng nửa lời than trách
Người đến đi không phân bua biện bạch
Áo cũ rồi em trút bỏ vô tâm...

Có một người như cái bóng âm thầm
Dõi theo em từng ngày trong xa vắng
Có một người chỉ biết đau thầm lặng
Yêu em nhiều nhưng câm nín xót xa...

Có một người em từng đã bước qua
Nghe hờ hững như là không quen biết
Đi bên ai em lạnh lùng giống hệt
Như người dưng chưa gặp gỡ bao giờ...

Có một người từng khóc cả trong mơ
Môi mấp máy gọi em không thành tiếng
Nụ cười em nở đầy trời kỷ niệm
Mà muôn đời ai đó chẳng thể quên...

Có một người chẳng phải của riêng em
Nhưng chỉ nhìn về mình em duy nhất
Em đã buông...em buông bàn tay thật
Em vô tình nên mãi mãi mất nhau.





XIN TRẢ LẠI CHO NGƯỜI
Thơ: Ngọc Lê
Ta gom hết những yêu thương vụn vỡ
Ghép thành vần để gửi tặng cho ai
Người làm tôi thao thức những canh dài
Bao năm chẳng nhạt phai hình bóng ấy

Tôi gom hết niềm yêu thương sầu lắng
Đã theo tôi hai mươi mấy năm trường
Trả cho người dù đã hết yêu thương
Vẫn đọng lại một nỗi niềm chôn dấu

Tôi gom hết mối tình đầu khờ khạo
Kẻ si tình thường ôm mãi niềm đau
Em và tôi giờ ngược hướng đường đời
Xin trả lại hết cho người tình cũ

Bao khát vọng yêu thương ngày xưa đó
Nay chỉ là những ảo ảnh hư vô
Người ra đi từ ngày ấy đến giờ
Chắc có lẽ đã không còn nhung nhớ

Tôi gom hết những niềm đau ngày cũ
Trả cho người để tìm lại yêu thương !

TÌNH CŨ KHÔNG RỦ CŨNG ĐẾN
Thơ: Thổ Địa
Em cứ nghĩ anh quên rồi tất cả
Khi tình xưa như chiếc lá héo sầu
Nhưng ai ngờ một thoáng phút gặp nhau
Yêu thương cũ lại bắt đầu trỗi dậy

Nén hờn tủi em giả vờ không thấy
Miệng luôn cười để che đậy buồn vương
Hạnh phúc ơi sao nỡ rẽ lầm đường
Niềm tin nhỏ như khói sương mờ ảo

Công viên vắng anh cùng ai đi dạo
Còn riêng em tự khoác áo cho mình
Mặc người đời nhìn ánh mắt miệt khinh
Anh vẫn thế vướng cuộc tình vụng trộm

Đêm phố hội thơm lừng mùi hương cốm
Một mình em lòng bề bộn tơ vò
Chẳng lẽ nào từ một đống tàn tro
Vụt thành lửa thiêu con đò hạnh phúc

Em cố gắng không để mình ngã gục
Nhưng đớn đau nghe từng khúc rã rời
Muốn nhấn chìm tất cả xuống đáy khơi
Người tình cũ không gọi mời...cũng đến.

NGƯỜI CŨ
Thơ: Hoàng Yến
Có một người đã trở thành người cũ
Sao trong lòng vẫn cứ nhớ không nguôi
Vẫn ước ao dù chỉ một lần thôi
Được bên người lúc cô đơn ...yếu đuối

Có một người đã yêu nhiều đến thế
Vẫn âm thầm ...lặng lẽ chia xa
Cứ nhớ thương...thương nhớ người ta
Dù người đó...chẳng bao giờ về nữa

Có một người...chưa một lần quên nổi
Người ấy bây giờ đã là của người ta
Vẫn nhớ người...trong khắc khoải...xót xa
Thời gian chẳng thể xóa nhòa đi chuyện cũ

Có một người đã không là gì nữa
Chỉ là người xa lạ đã từng yêu
Vẫn ước mơ trở lại thủa ban đầu
Cùng người ấy ...tay đan tay dạo bước

Có một người đã từ lâu vắng bóng
Vẫn yêu người trong sâu thẳm con tim
Trọn cuộc đời sẽ chẳng thể nào quên
Xin được gọi người với cái tên ...Người Cũ.





NƠI ẤY CÓ THẾ KHÔNG?
Thơ: Nguyễn Minh Ngọc
Muốn một lần chúng mình gặp lại nhau
Dẫu cũng biết...là tim đau đớn lắm
Nhưng vẫn mong...dù lệ kia ướt đẫm
Được nhìn người hạnh phúc thế nào thôi

Cũng tại mình khoảng cách quá xa xôi
Nên chẳng thể chung bầu trời thương được
Mà có lẽ ta không cùng sánh bước
Thì bây giờ...mới hiểu được lòng nhau

Hạnh phúc nào giành cho kẻ đến sau?
Lại chẳng phải tình đầu hay tình cuối
Chỉ một phút ngang qua đời quá vội
Mà tình yêu nào có lỗi ...phải không?

Người dưng à...ta sẽ mãi cầu mong
Hạnh phúc nhé...để ta không buồn nữa
Bởi vì biết người chẳng là một nửa
Tự nhủ lòng...quá khứ sẽ dần quên

Ai trong đời chẳng có nỗi niềm riêng
Rồi ước mong bình yên như thế đó
Những canh cánh bên lòng ai thấu tỏ
Người dưng à...nơi ấy có thế không?

NẶNG LÒNG VỚI CHỐN XƯA
Thơ: Nguyễn Minh Ngọc
Ta rất muốn về thăm lại chốn xưa
Bởi tất thảy ký ức vừa mới hiện
Dòng sông quê, con đò ai đưa tiễn
Một chiều nao...sao lưu luyến vô cùng!

Đã lâu rồi...mình chẳng lối đi chung
Vì chữ duyên đã quay lưng với nợ
Nhưng chẳng thể nào vơi đi nỗi nhớ
Khi chúng mình đâu còn ở bên nhau.

Lời hẹn xưa...đợi nhé...đến thu sau
Thăm nơi ấy như lần đầu gặp gỡ
Tình đang thắm mà sao ai đã nỡ
Bỏ câu thề...để dang dở phôi phai.

Ta sẽ trở về nơi đó nay mai
Cho dù người đã đổi thay khác trước
Bởi chính ta cũng không sao hiểu được
Vì lẽ gì chẳng cất bước sang ngang ?

NHỚ NGƯỜI CŨ
Thơ: Hoàng Yến
Những lúc buồn em lại nhớ đến anh
Dù đã dặn lòng ...phải quên đi...đừng nhớ
Anh chẳng thể nào là của em được nữa
Nhung nhớ nhiều...cũng có nghĩa gì đâu

Có lẽ chẳng bao giờ anh nhớ đến em đâu
Chuyện chúng mình đã quá lâu rồi anh nhỉ
Em yếu mềm nên cứ nhớ những điều cũ kỹ
Đàn bà mà ...hay cả nghĩ anh ơi

Anh bây giờ của người khác mất rồi
Cũng như em ...đã có nơi yên ấm
Nhưng thật lòng... em nhớ anh nhiều lắm
Dù trăm ngàn lần đã cố gắng để quên

Biết vậy là có lỗi với chồng em
Bên anh ấy ...vẫn không quên người cũ
Phải làm sao hả anh ...để trái tim đừng nhắc nhủ
Yên phận bên chồng ...và không nhớ đến anh.





TẠ LỖI VỚI TÌNH YÊU

Thơ: Nguyễn Minh Ngọc
Chẳng biết bây giờ...anh sống ra sao
Có giống như những ngày nào yếu đuối
Hay giận dỗi làm em già trước tuổi
Để rồi buồn...lại rong ruổi tìm nhau.

Chẳng biết bây giờ....anh sống ra sao
Ngày chia ly...mình lệ trào khóe mắt
Biết không anh...lòng em đau như cắt
Bởi buông vòng tay nắm chặt hôm nao

Chẳng biết bây giờ...anh sống ra sao
Bên người ấy...có khi nào nhớ tới
Ở nơi đây...em vẫn ngồi chờ đợi
Mỗi đêm về buồn vời vợi hay không?

Nói là quên...đó chỉ chút dối lòng
Nói là quên...sao chờ mong gặp lại
Và anh ơi...em hỏi chăng có phải
Yêu thật lòng...mới khờ dại...tim đau?

Chẳng biết bây giờ...anh sống ra sao
Em chỉ muốn gửi một câu chưa nói
Rằng ngày xưa nụ hôn trao quá vội
Phải chăng giờ...nên tạ lỗi tình yêu ?

NỖI NHỚ
Thơ: Hoàng Yến
Có một người nhớ đến vẫn nhói đau
Dù đã rất lâu chưa một lần gặp lại
Người ghé qua đời ta rồi rời xa mãi mãi
Để lại nơi này nỗi khắc khoải không thôi

Có một người nỗi nhớ vẫn chưa vơi
Dù không biết người ta có nhớ mình không nữa
Vẫn thầm ước ao một ngày gặp gỡ
Dù chỉ lặng nhìn ...không thể nói một câu

Có một người không biết đã về đâu
Sau bao yêu thương...lại hóa thành xa lạ
Hai hướng đi...mỗi người mỗi ngả
Chẳng hẹn một ngày sẽ gặp mặt...đoàn viên

Có một người vẫn mãi ở trong tim
Chẳng thể quên...chẳng thể nào xóa nổi
Kệ dòng đời cứ trôi qua thật vội
Người vẫn luôn là nỗi nhớ không nguôi

Có một người....chỉ được nhớ mà thôi.

TÌNH TRÔI
Thơ: Nguyễn Hưng
Nhớ về em cuộc tình xưa một thuở
Trái ngang nào để lỡ phải rời xa
Bao nồng say còn mãi chẳng phai nhoà
Trách thu về xót xa từng chiếc lá.

Gạt dòng lệ chợt lăn dài trên má
Ngỡ khung trời tầm tã những giọt tuôn
Màu vàng thu thấm đẫm giấc mơ buồn
Gió thoảng về thêm muôn vàn nỗi nhớ.

Vầng trăng thề nay chỉ còn vụn vỡ
Bài thơ tình dang dở một chữ yêu
Và mình anh lặng lẽ bước trong chiều
Dệt giấc mơ lãng phiêu về ký ức.

Quá lâu rồi sao vẫn còn thổn thức
Giọt thu buồn ai nức nở tàn canh
Nhói trong tim như rút sợi chỉ mành
Thương kỷ niệm đoạn đành theo thác lũ.

Có lần nào em ghé thăm ngày cũ
Con đường từng ấp ủ giấc mơ hoa
Ở nơi ấy có bóng một mái nhà
Trong ước vọng đôi ta ngày nồng thắm.

Nhưng xa rồi... đã xa rồi say đắm
Bến sông buồn lặng lẽ chiếc đò ngang
Tình đã trôi theo thác lệ hai hàng
Chỉ còn lại... bàng hoàng trong giấc mộng.





KHÔNG THỂ ANH ƠI
Thơ: Đỗ Cầm
Chia tay nhau anh có nhớ không anh
Sao em nhớ về anh nhiều đến thế
Nỗi nhớ anh không thể nào đếm xuể
Đến quắt quay lòng, lệ muốn trào mi

Có lẽ nào anh vẫn phải ra đi
Để từng đêm mỗi khi em thức dậy
Là buổi sáng không anh, không tất thảy
Không còn nhau tất cả bỗng thành không

Kỷ niệm vẫn luôn cựa dậy nơi lòng
Cứ vô cớ buồn vui như mưa nắng
Quên cho nhẹ lòng lại càng thêm nặng
Hai phương trời giờ cách biệt xa xôi

Biết sống sao khi nỗi nhớ khôn nguôi
Đếm thời gian? Càng dài như thế kỷ
Hình bóng anh chẳng thể nào cất kỹ
Cứ luôn bên đời hiện hữu đó anh

Không phải chỉ là hư ảo mong manh
Tình yêu anh là cây đời hoa lá
Cứ lớn dần trong em thành tất cả
Không thể trong đời ta sống thiếu nhau!

HỒN VỠ
Thơ: Nguyễn Đình Huân
Có phút giây thấy hồn mình tan vỡ
Cứ miên man cứ than thở một mình
Cứ nghĩ suy những chuyện cũ linh tinh
Rồi chợt buồn nhớ mối tình ngày đó

Ta muốn bay lên cùng mây theo gió
Muốn hoá thân mình làm cỏ làm hoa
Rồi lang thang như môt kẻ không nhà
Giọt lệ đắng rơi xót xa buồn tủi

Nghẹn ngào thương đau bồi hồi tiếc nuối
Thương cho cuộc tình ngắn ngủi đã qua
Nhớ người xưa giờ đây đã đi xa
Nụ hôn ngọt ngào chỉ là dĩ vãng

Tiếc những ngày ta bên nhau lãng mạn
Trên sân trường cùng bè bạn vui chơi
Anh với em được ghép cặp một đôi
Tình đôi ta có một thời tuyệt đẹp

Những bài thơ tình tự tay anh chép
Tặng cho em anh kẹp sách giáo khoa
Niềm vui ngất ngây sung sướng vỡ oà
Khi ánh mắt em trao qua khung cửa sổ

Không ngủ được suốt đêm nằm nhung nhớ
Cái nắm tay từ ngày đó ra sao
Cố quên đi những lời hứa ngọt ngào
Tự ru mình mau đi vào giấc mộng.

(đang cập nhật...)
  1. Them Nguyen Bài thơ rất buồn nhưng rất hay. Đọc nghe đến não lòng. Tình cảm thật đáng trân trọng.
    Nhưng... ủy mị quá cũng đừng nên bạn ạ.hãy dũng cảm đương đầu với sự thực.
    Chúc buổi chiều vui vẻ.
  2. Nguyễn Thành Anh vẫn mãi ở lại phía sau em
    Giữa màn đêm cô đơn và lạnh giá
    Nhìn em đi như bỏ qua tất cả
    Để ta còn lưu lại chút yêu xưa..
  3. Chinh Tran Toi rat thich bai tho ban ,vi trong do toi tim duoc cam giac cay cay hai mat cua cuoc tinh ; ma chac rang moi chung ta ,ca nam va nu deu da mot hay vai lan gap trong cuoc doi tinh cam .
    Cam on ban cho bai tho rat hay..
  4. Đào Mộng Dung Có một cuộc tình cũng gần như vậy... quá nửa cuộc đời vẫn cứ gọi tên nhau...
  5. Ngấn Lệ Sầu CÓ MỘT NGƯỜI
    Có một người sao mãi chẳng thể quên
    Dù chỉ gọi cái tên trong lặng lẽ
    Lúc nhung nhớ đành thở dài thật nhẹ
    Gửi lời yêu khe khẽ thả vào đêm

    Có một người xa mãi chẳng cạnh bên
    Mà kỷ niệm vẫn lâu bền đến thế
    Thương sâu đậm để rồi quên nào dễ
    Chuyến phà yêu thêm trễ nải vì người

    Có một người đã từng nói yêu tôi
    Lời hứa hẹn buông rơi trong gió thoảng
    Vậy mà ta cứ ôm hoài dĩ vãng
    Nhớ về ai mặc năm tháng nhạt nhoà

    Có một người không hiểu nỗi xót xa
    Niềm tâm sự lòng ta hoài trăn trở.
  6. Vũ Thắm BUÔNG LƠI CUỘC TÌNH

    Anh và em đã là người yêu cũ
    Còn yêu thương nhưng chẳng đủ quay về
    Bao kỉ niệm để lại những bộn bề
    Của quá khứ bị thời gian bôi xóa

    Nghĩ về nhau...cũng không còn tất cả
    Như ngày nào ta mãi gọi tên nhau
    Giờ đọng lại chỉ là một niềm đau
    Trong sâu thẳm vẫn còn hoài nhức nhối

    Những môi hôn mặn nồng tựa mây khói
    Xa lạ rồi cũng còn lại gì đâu
    Dẫu ta từng... là của nhau rất lâu
    Nhưng rồi đâu có thể là mãi mãi

    Nay bầu trời, con đường đã chia hai
    Người ở lại... người đi tìm tình mới
    Một đôi tay chẳng thể nào đủ với
    Một đôi tay...đã buông lơi cuộc tình

    Em vẫn biết chuyện của hai đứa mình
    Chẳng thể nào quay lại bên nhau nữa
    Nhưng anh à! Khi bầu trời đổ mưa
    Ai không mong...một ngày vàng nắng mới.
  7. Tiếng Lòng Hãy quên tất cả em ơi
    Cho lòng vui vẻ nụ cười ngày mai
    Tương lai phía trước còn dài
    Việc gì em phải nhớ hoài niềm đau

    Tiếc rằng tình chẳng ân sâu
    Cho nên duyên phận nhịp cầu gãy đôi
    Nơi xa anh gửi đôi lời
    Chúc em hạnh phúc với người em yêu…!
  8. Hoàng Lan TÌNH BUỒN
    Anh lặng buồn nơi góc phố ngày nao
    Dõi theo em qua vì sao lấp lánh
    Có vui không hay lòng buồn cô quạnh?
    Hỡi vần thơ sao lạnh tái tê lòng

    Trời đêm hạ sao băng giá mùa đông
    Nỗi xót xa rơi đôi dòng lệ ngọt
    Có phải chăng bao lần anh quay gót?
    Là bấy lần ta trót nợ tình nhau

    Anh và em ở hai nữa địa cầu
    Xa xa lắm chỉ nỗi đau xích lại
    Mượn vần thơ để nhớ nhau mãi mãi
    Bởi tim khờ nên mắc phải đam mê

    Góc phố xưa đơn bóng ánh trăng thề
    Ngắm từng giọt cà phê tim vỡ nát
    Đoạn tình buồn ta cùng đưa tay gạt
    Ngăn lệ sầu khóe mắt được không anh?
  9. Doan Do Anh vẫn nhớ nu hôn đầu khờ dại
    Môi em thơm dịu nhẹ đến mê hồn
    Anh vẫn giữ hương vị ấy bồn chồn
    Giờ đi xa vẫn yêu nhiều đến thế
  10. Hoàng Yến NGƯỜI CŨ
    Có một người đã trở thành người cũ
    Sao trong lòng vẫn cứ nhớ không nguôi
    Vẫn ước ao dù chỉ một lần thôi
    Được bên người lúc cô đơn... yếu đuối

    Có một người đã yêu nhiều đến thế
    Vẫn âm thầm... lặng lẽ chia xa
    Cứ nhớ thương... thương nhớ người ta
    Dù người đó... chẳng bao giờ về nữa

    Có một người chưa một lần quên nổi
    Người ấy bây giờ đã là của người ta
    Vẫn nhớ người trong khắc khoải... xót xa
    Thời gian chẳng thể xóa nhòa đi chuyện cũ

    Có một người giờ không là gì cả
    Chỉ là người xa lạ đã từng yêu
    Vẫn ước mơ trở lại buổi ban đầu
    Cùng người ấy ...tay đan tay dạo bước

    Có một người đã từ lâu vắng bóng
    Vẫn yêu người trong sâu thẳm trái tim
    Trọn cuộc đời sẽ chẳng thể nào quên
    Xin được gọi người với cái tên... NGƯỜI CŨ
  11. Danh Thu Người cũ đâu rồi người cũ ơi
    Làm sao quên được phút chia phôi
    Nhớ thương, thương nhớ từng đêm vắng
    Khắc khoải trong tim bóng một người
  12. Nguyễn Văn Nam Anh đã tin, đã đợi một tình yêu.
    Đã trải lòng qua những chiều thương nhớ.
    Đã tự mình gom nhặt từng mảnh vỡ.
    Đã tự mình thay nhịp thở con tim.
  13. Phạm Hiếu Kỷ niệm đầu ghi khắc quá thâm sâu
    Dù ở tận nơi đâu lòng mãi nhớ
    Vì tình mình có duyên chưa nặng nợ
    cũng cam đành tan vỡ mối duyên ưa.
  14. Hiệu Diệu Bảo Nguyễn Có một người vẫn mãi ở trong tim
    Chẳng thể quên... Chẳng thể nào xóa nổi... 😭
  15. Vân Phạm Sau bao yêu thương lại hoá thành xa lạ.
    Thơ bạn hay nhưng buồn quá ,đúng với tâm trạng bao người.
    Cảm ơn tác giả thật nhìu!
  16. Hoàng Yến TRỌN KIẾP CÒN THƯƠNG
    Chẳng còn gì ...chỉ gọi Người Dưng
    Mà cứ nhớ ...cứ thương nhiều đến thế
    Thế mới biết ...quên là điều không dễ
    Có những điều trọn kiếp chẳng thể quên

    Chẳng là gì ...mà cứ muốn quan tâm
    Muốn biết người ta ở nơi xa có ổn
    Cuộc sống thăng trầm...đổi thay, bận rộn
    Vẫn thầm nguyện cầu người nơi ấy bình yên

    Chẳng là gì ...mà trong vạn cái tên
    Cái tên ấy gợi lên bao kỷ niệm
    Cứ nghĩ đến là thấy lòng xao xuyến
    Xa ngút ngàn mà lưu luyến mãi không thôi

    Chẳng là gì ...mà kệ thời gian trôi
    Vẫn dành cho người ta cả bầu trời thương nhớ
    Tình yêu đôi khi lạ lùng như vậy đó
    Chẳng là gì ...mà trọn kiếp vẫn còn thương.
  17. Hoàng Yến LỜI KHÓ NÓI

    Chẳng dám nói rằng em còn rất nhớ anh
    Vì mình là người dưng...không dành cho nhau nữa
    Nói nhớ anh...em thành người có lỗi
    Đành giữ trong lòng...không thể nói ra

    Em nhớ anh ...là có lỗi với người ta
    Dù thực tế em là người đến trước
    Vì vô duyên nên em không giữ được
    Vòng tay này đã tuột mất tình yêu

    Chẳng hiểu vì sao em vẫn nhớ rất nhiều
    Dù vẫn biết đó là điều vô lý
    Anh vẫn vẹn nguyên ở trong tâm trí
    Như ngày nào mình quyến luyến bên nhau

    Có lẽ chưa một lần anh nhớ đến em đâu
    Đã từ lâu anh lãng quên chuyện cũ
    Em là người dưng...anh không còn yêu nữa
    Có gặp giữa đường anh cũng sẽ ngó lơ

    Vậy mà tim em vẫn chẳng thể hững hờ
    Cứ nhớ đến một người xa lạ
    Người em từng yêu...từng xem là tất cả
    Mất nhau rồi...mà chẳng thể quên anh.
Sửa bài đăng