1001 bài thơ tình Tây Bắc, về với núi rừng và cô gái đang đợi chờ

09/06/2017
(iini.net) Tổng hợp những bài thơ quê hương viết về vùng đất Tây Bắc, nơi có nhiều cảnh đẹp thiên nhiên của núi rừng, nơi có những cô gái Tây Bắc dịu dàng, xinh đẹp...

Cùng đến Tây Bắc qua những bài thơ dưới đây để hiểu thêm về con người, văn hóa,... của vùng đất này.

Thơ Tây Bắc
Thơ tình Tây Bắc (ảnh: internet)

VỀ TÂY BẮC NHA ANH

Thơ: Thủy Tiên
Anh có về Tây Bắc với em không?
Mùa mận chín đỏ hồng môi sơn nữ
Hoa vẫn nở đắm say bên lối nhỏ
Tóc mây bồng hỏi anh có về chơi

Đỉnh Pha Luông mùa này vắng tuyết rơi
Đồi thông đã xanh ngời niềm hy vọng
Về anh nhé để lúa thêm vàng óng
Mắt môi cười chín mọng cả hè sang.

Anh có về? em gặp lại tình lang
Phiên chợ cũ từng nhỡ nhàng thủa trước
Nay nối lại tình duyên xưa có được
Anh trở về Tây Bắc ngược mùa yêu.

Thơ: Lão Hạc
Anh đã về mà chẳng thấy em đâu
Hàng phượng đỏ cũng cúi đầu ủ rũ
Bước buồn tênh một mình trên lối cũ
Giấu nỗi niềm anh ấp ủ từ lâu

Nước trong xanh vẫn rả rích bên cầu
Mà sao vẫn nặng nỗi sầu tê tái
Em bỏ xứ, ngôi làng xưa ở lại
Để bao người hoang hoải nỗi buồn vương

Em nơi đâu? Trong cõi sống vô thường
Tìm mỏi mắt chỉ con đường vắng lặng
Gió lay nhẹ một cõi hồn trống vắng
Lối xưa giờ ... nơi ấy chẳng còn em!

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





TUYẾT RƠI MIỀN TÂY BẮC

Thơ: Trần Đức Ái
Tuyết rơi trên Phan- Xi- Păng
Hàng thông cao đứng đóng băng trắng rừng
Tuổi thơ vắng bóng sân trường
Đồng không mông quạnh sầu thương nỗi niềm

Ruộng đồng cá cóng lim dim
Rừng cây tuyết phủ nỗi niềm cành khô
Xa xa lạnh cóng như tờ
Tuyết rơi đọng cả giấc mơ nhiệm màu

Chợ tình vắng bóng thêm lâu
Miếng cơm, manh áo còn đâu hỡi là
Xa xa Bắc Cạn, Lũng Hà
Tuyên Quang, Yên Bái đều hoà tuyết rơi

Ai đi mới thấy đất trời
Tuyết rơi từng mảng sáng ngời Biển Đông
Một vùng trắng xoá như bông
Muôn màu phong cảnh hoá công trổ tài

Những câu thơ tuyết tình ai
Nghệ nhân nhiếp ảnh không phai sắc màu
Nào là ảnh tuyết thâm sâu
Chạnh lòng tôi cũng ngấm câu thơ tình

Đa sầu đa cảm tuyết ơi
Hôn em say đắm tuyết thời có hay
Em nằm giữa tuyết đêm nay
Để cho lữ khách đắm say tình nồng

Âm u tuyết phủ trắng rừng
Căm căm giá rét đọng trong vòm trời
Em cùng anh với mọi người
Mơ trăng không thấy tuyết rơi mơ màng !

HOA CỦA NÚI
Thơ: Chử Văn Hòa
Anh đã đến một vùng Tây bắc
Gặp em trong hương sắc tuyệt vời
Gót hồng dạo bước xuân chơi
Nụ cười tươi quá ông trời tặng ban

Nhìn cơn gió vờn làn mây óng
Ánh mặt trời mau chóng tô da
Những tia nắng sớm hiền hòa
Đùa trên khuôn mặt sao mà dễ thương

Cho anh phải vấn vương nỗi nhớ
Làm con tim nhịp thở dâng trào
Trong lòng cảm thấy xôn xao
Muốn cùng em được lạc vào cõi tiên

Hoa của núi trên miền sơn cước
Em rạng ngời khi bước bên hoa
Đôi bàn tay đẹp ngọc ngà
Em nâng niu những cánh hoa của đời

Bộ trang phục em ơi đẹp lắm
Để cho anh càng ngắm càng say
Ước gì anh được cầm tay
Cùng em dạo bước những ngày Xuân ơi.

Cô gái Tây Bắc xinh đẹp
cô gái Tây Bắc xinh đẹp (ảnh: internet)

NHỚ MÃI HOA BAN
Thơ: Nguyễn Đình Huân
Tháng ba về anh muốn lên Tây Bắc.
Một lần thôi để được ngắm hoa ban.
Những cánh hoa trắng hồng xinh khoe sắc.
Lộng lẫy thắm tươi trên khắp đại ngàn.

Thăm phố núi để thấy em múa hát.
Điệu then vui xen tiếng tính rộn ràng.
Anh say rồi giữa núi rừng bát ngát.
Em múa xoè sao ánh mắt mênh mang.

Em liếc nhìn ánh mắt sau cây quạt.
Cứ tưởng anh đang lạc chốn địa đàng.
Như tiên nữ em bước trong tiếng nhạc.
Cho anh bồng bềnh trôi giữa hồng hoang.

Điện Biên xưa cha anh mình thắng Pháp.
Việt Nam ta lịch sử bước sang trang.
Em hãy đưa anh thăm hầm Đờ Cát.
Mở lại trang vàng lịch sử vẻ vang.

Con tim anh nghe sóng xô dào dạt.
Khi thấy em mến khách lại dịu dàng.
Phải vì Điện Biên trăng thanh gió mát.
Hay vì em anh nhớ mãi hoa ban.

VỀ QUÊ EM TÂY BẮC
Thơ: Đinh Kỳ Nam
Mời anh đến quê em Tây Bắc !
Nơi đậm đà bản sắc vùng cao
Tầy, Nùng, Mường, Thái, Mông, Dao ...
Rừng xanh, hoa trái ngọt ngào anh ơi !

Mời anh dạo bản chơi thăm thú
Nương chè xanh non ngủ trên mây,
Uống chén rượu ủ men cay,
Điệu xòe sơn nữ, tràn đầy tim yêu.

Chợ tình đến thật nhiều hạnh phúc
Trai gái về mỗi lúc thêm say
Anh khèn, em múa ngất ngây
Bên nhau tình thắm, tim này mãi yêu.

Miền Tây Bắc nay nhiều mới lạ
Điện sông Đà sáng tỏa nơi nơi
Quê hương đổi mới thật rồi
Đâu còn cảnh mẹ đứng, ngồi xay ngô.

Mùa nương rẫy, ngựa thồ dần bỏ
Xe, máy về bản nọ, làng kia
Đường thôn trải nhựa rồi kìa
Kỹ thuật sản xuất sẻ chia mọi người.

Mừng anh đến, vui cười phơi phới
Thắm tình ta tiến tới, vươn cao
Biết bao tình cảm dạt dào !
Anh đi lưu luyến gửi trao nụ cười !

(đang cập nhật...)
  1. Thủy Tiên ĐƯỜNG VỀ TÂY BẮC
    Tây Bắc em về tóc cuộn mây
    Núi ôm ấp núi cây đùa cây
    Nước len ghềnh đá lơ thơ chảy
    Hoa quyện gió trời lả lướt bay.
  2. Chau Nguyen Một nhành hoa hé tận chân mây
    Bóng nắng nghiêng mình ghé ngọn cây
    Trên bờ muông thú bên dòng chảy
    Dưới nước in hình bướm lượn bay...
  3. Vy Thanh Nguyen Tây Bắc ngàn mây phủ bóng mờ
    Cheo leo biếc núi quấn trăng thơ
    Cỏ hoa đua sắc tràn hương mộng
    Thưởng dáng chiều nghiêng dạ thẩn thờ!
  4. Viet Vu Đường về Tây Bắc tóc vờn mây
    Núi vút trời xanh rợp bóng cây
    Vực thẳm mây dăng che mất lối
    Non cao gió cuộn đẩy mây bay !..
  5. Ngọc Dạ Minh Châu Khung trời Tây Bắc đẹp như mơ
    Cảnh sắc mây bay cõi phủ mờ
    Hoa lá đua chen ngàn thơ mộng
    Gửi chút tình si lại đứng chờ.
  6. A Hổ Tây bắc quê em đẹp vô ngần
    Mây trời ôm núi núi ôm cây
    Nuớc chen ghềnh đá qua thác nhỏ
    Hoa nở lưng trời tựa ngàn mây..
  7. Thụy Du Đường về tây bắc bụi chen mây
    Máy nổ gầm vang xé ngọn cây
    Núi trụi rừng trơ ơn chính phủ
    Mùa về bão lụt nóc nhà bay
  8. Nguyễn Văn Pứ HOA BAN MIỀN TÂY BẮC
    Tây Bắc trắng hoa ban màu quý phái
    Những cành nghiêng vươn xuống cạnh lối mòn
    Như níu giữ chân người con gái Thái
    Chuyện tình xưa theo tiếng gió nỉ non…

    Nàng Ban giữ trọn mối tình trong trắng
    Không sang ngang,không bỏ bạn trai nghèo
    Nàng gửi xác giữa lưng đồi hoang vắng
    Hóa thành hoa mòn mỏi đợi người yêu !

    Hoa ban trắng dịu dàng như thiếu nữ
    Tuổi dậy thì mang dáng vẻ kiêu sa
    Rừng ban tím bên triền đồi ban đỏ
    Cả khung trời như chỉ để bày hoa.

    Cô gái Thái hái rau rừng, măng đắng
    Đôi chân trần lội suối rửa hoa ban
    Làm món nộm đậm hương riêng làng bản
    Mùi nếp nương thơm lửa bếp nhà sàn…

    Cô gái Thái cánh tay ngà thon thả
    Váy hoa xoay, điệu múa Thái dân gian
    Tiếng pí,tiếng khèn và trống chiêng rộn rã
    Níu chân người vào lể hội hoa ban.

    Hà nội ngày 20-3-2017
    Nguyễn Văn Pứ
    Hoa ban có 3 màu: trắng,tím,đỏ
  9. Vũ Vũ Nguyên "...Cả khung trời như chỉ để bày hoa ". Thế rồi những sơn nữ (những sắc màu hoa ban) dập dìu xòe lượn vào thơ. Mỗi nàng ban, được tác giả khắc họa để đại diện cho một nết tình, nét người Tây bắc.
  10. Vân Hạc TÂY BẮC QUÊ EM
    Anh vui gót theo em về Tây Bắc
    Đèo Ách dài uốn lượn thật ảo kỳ
    Đây Mường Lò trãi dài tươi vàng mắt
    Nghĩa Lộ ơi nỗi nhớ nặng người đi

    Mù Cang Chải sương chiều rơi hiu hắt
    Cháy non đoài cho bở ngỡ kẻ thăm
    Suối Nậm Thia đâu ngờ say trộm ngắm
    Nguyên thủy đầy vóc ngọc dáng liễu mơ

    Trầm bẽn lẻn si mê trong nức nở
    Câu chuyện tình diễm sử thật sầu bi
    Thương đôi lứa vì yêu nên thi vị
    Nói đi em anh chới với tim khờ

    Nhà em nép gần bên dòng Nậm Có
    Mái nhà sàn mờ tỏ sắc lam hồng
    Cùng trăng sáng đệu xòe em bay bổng
    Đắm cuồng rồi phong ba réo có đôi

    Qua Tú Lệ nét hoang sơ êm ả
    Tràn hồn nhiên ngơ ngác cánh mày râu
    Tuy bở ngỡ nhung hồn nao nức lạ
    Nở nụ cười quê em đó thắm mầu

    "Xong chụ xon xao" vợi vời câu hát
    Cháy ước mơ chàng phố biển mơ màng
    Chìm giấc mộng huy hoàng ta phó thác
    Gửi lời thề hoa ban trắng xuân sang

    Ôi Tây Bắc người thơ làm mê lả
    Trót say rồi say suối ngọt dạt dào
    Ly rượu Thóc cùng em quên cõi não
    Ở bâng khuâng đi lại nỡ không đành.

    Ng. Bình
    "Xong chụ xôn xao" là Tiễn dặn người yêu. Tiếng dân tộc Thái
  11. Ngo Quangtuan THEO EM VỀ BẢN
    Mình về Tây Bắc lạnh không
    Cao nguyên sương xuống mênh mông núi rừng
    Giọt mưa rơi xuống nửa chừng
    Đã thành băng trắng bám từng ngọn cây

    Theo em về với thác Mây
    Trái tim gửi lại nơi đây mất rồi
    Lửa reo phần phật đáy nồi
    Mùi cơm nếp mới nhớ hồi mới quen

    Anh lên bản ngóng chờ em
    Vẽ cô gái Thái bên rèm cửa thưa
    Mềm mại tay lướt thoi đưa
    Sắc mầu thổ cẩm đã vừa lòng nhau

    Bức tranh giờ đã phai mầu
    Riêng tình mình vẫn đậm sâu suốt đời
    Gió mưa quần thảo cổng trời
    Bên em tim hát những lời tình yêu.
  12. Cát Bụi Quốc Tuấn VỀ VỚI EM THÔI
    Gọi em trong gió non cao
    Tây bắc ơi.! núi lao xao chuyển mùa
    Chớm đông rồi gió lạnh lùa
    Rét không Yên bái tình vừa trao nhau

    Trải qua năm tháng úa nhàu
    Rừng xanh nuôi những nỗi sầu thời gian
    Vượt lên khốn khó gian nan
    Bừng lên trong nắng bước chân vững chèo

    Bên hồ thác bạc trong veo
    Mênh mang em chở tình theo tháng ngày
    Rượu nồng chưa uống mà say
    Bập bùng lửa trại ngất ngây lập lòe

    Theo em về với điệu xòe
    Văn chấn ,Nghĩa lộ váy khoe gợi tình
    Lúa vàng trải bậc khoe mình
    Nơi Mù Cang Chải bóng hình nàng thơ

    Theo em về với cõi mơ
    Chân mây ta gọi ngu ngơ hội mùa
    Về thôi..! vừa mới hôm qua
    Bước chân lưỡng lự đò xưa gọi mời

    Về thôi ! về với tình đời
    Kẻo mai nằm xuống mồ côi ! đất người.
  13. Diễm Nguyễn
    TÌNH NGƯỜI TÂY BẮC
    (Tác giả : Ngô Thảo Anh )

    Phố núi hương Hoa cũng ngọt nào
    Tình người nét đẹp rất thanh tao
    Ai ghé ngang qua vùng Tây Bắc
    Một chút men tình em gửi trao
  14. Vu Dung ĐƯỜNG CONG TÂY BẮC
    Mênh mông thửa ruộng bậc thang
    Tầng tầng lớp lớp núi choàng tấm khăn
    Vào mùa đổ nước tháng năm
    Ruộng loang ánh bạc lượn quanh sườn đồi

    Nắng vàng trải sắc tinh khôi
    Đường cong uốn lượn gọi mời bạn xa
    Tây Bắc hùng vĩ bao la
    Thiên nhiên màu sắc khiến ta ngỡ ngàng

    Bậc thang vắt vẻo dát vàng
    Vào vụ lúa chín rộn ràng mùa trao
    Bức tranh đẹp nhất vùng cao
    Đất trời khoáng đạt quyện vào tiết thu

    Con người chân chỉ, cần cù
    Vẽ nên kiệt tác mùa thu trao đời
    Trong veo,xanh thẳm nền trời
    Bức tranh kỳ ảo tuyệt vời vùng cao.

    (*chân chỉ :chân chỉ hạt bột)
    Vu Dung 8-8-2015
  15. Khai Tâm TÂY BẮC MÙA ĐÔNG
    Tây Bắc ta về buổi lập đông
    Vòm mây trẩy gió lượn đôi dòng
    Trên nương gái bản ngồi im đợi
    Dưới rẫy trai làng đứng lặng trông
    Núi rộng đường duyên sầu cỏ dại
    Non cao ngõ ước tủi cành hồng
    Cồng chiêng gõ nhịp bên đồi vắng
    Nhóm lửa gieo tình thoả dạ mong
  16. Thanh Phong Vo THIÊN ĐƯỜNG MÙ CANG CHẢI
    Từ Hà Nội lên Yên Bái không xa
    Em vẫn yên tâm để anh cầm lái!
    Ruộng bậc thang tại Mù Cang Chải
    Thôi thúc chúng ta dậy sớm để lên đường...

    Cánh đồng Mường Lò bạt ngàn hoa Ban
    Qua đèo Khau Phạ cảnh đẹp như tranh vẽ!
    Một góc Thiên Đường sót lại nơi trần thế
    Đẹp mê hồn những sóng ruộng bậc thang...

    Tay trong tay,anh không ngớt bàng hoàng
    Sự sáng tạo của con người là bất tận!
    Những mâm xôi vàng chồng lên nhau óng ánh
    Giống những bậc thang dẫn lối đến Thiên Đường...

    Tháng Mười, Mù Cang Chải, bên cạnh người thương
    Kiệt tác vùng Tây Bắc được bảo tồn nguyên vẹn!
    Tây ba lô, các nhà nhiếp ảnh không ngớt tìm đến
    Tạp chí xứ Cờ Hoa ca tụng chẳng tiếc lời...*

    Thay tuần trăng mật đưa em đi chơi
    Để biết đất nước mình vô cùng giàu đẹp!
    Ruộng bậc thang cho Tình bước tiếp
    Theo Mù Căng Chải dẫn lối đến Thiên Đường...

    * Tạp chí Travel and Leisure của Mỹ bầu hệ thống ruộng bậc thang Mù Cang Chải thuộc nhóm đẹp nhất thế giới.
  17. Ba Đình Trần --- XUÂN TÂY BẮC ---
    (Ngũ độ thanh)
    Xuân về đuổi giá lạnh vùng cao
    Rực rỡ miền Tây đỏ sắc đào
    Dưới bản tưng bừng chiêng nhạc gõ
    Lưng trời rộn rã én vờn chao
    Quây quần bếp lửa giao lời hẹn
    Gặp gỡ rừng mơ tỏ tiếng chào
    Lặng nhớ nơi người canh giữ đảo
    Anh về nguyện sẽ ... mối tình trao.
  18. Anhdung Duong _____ TÌNH CA TÂY BẮC_____
    ****
    Thơ nghiêng nhịp tình ca tây bắc
    Sẽ cho mình cung bậc tình yêu
    Quê hương giọt nắng trăm chiều
    Trao nhau sợi nhớ, bấy nhiêu sợi tình

    Thương tố nữ lòng trinh son sắt
    Chẳng bao giờ ! Xa mặt cách lòng
    Tim hồng một kiếp trắng trong
    Đêm ngày thổn thức cô phòng !... Nhớ thương

    Xuân gõ cửa, nghê thường dạo khúc
    Em cùng anh bút mực hòa ca
    Tình thơ vẽ bóng căn nhà
    Đàn con thơ bé, Mẹ Cha sum vầy !

    Bên rừng núi, thơ ngây con suối
    Chim líu lo dong duổi, tháng ngày
    Bồng lai tiên cảnh là đây
    Cỏ cây hoa lá đong đầy khát khao

    Ban mai dậy, mận đào tươi thắm
    Nắm tay em, bước chậm bên đời
    Chập chùng khung cảnh đầy vơi
    Chân thành ta tới đất đời bao la!
  19. Lê Huyền Thanh Đường Tây Bắc quanh co uốn khúc
    Con gà rừng gáy cúc cù cu
    Hoa ban quyện với sương mù
    Vài em gái Thái chơi đu ném còn...
  20. Phạm Hùng Sẽ trở lại nơi miền Tây Bắc
    Thăm người em nhan sắc mặn mà
    Nụ cười tươi thắm tựa hoa
    Tóc huyền óng ả...làn da trắng ngần.

    Tuy mới chỉ đôi lần gặp đấy
    Nhưng trong lòng đã thấy vấn vương
    Buồn vì cách trở dặm trường
    Hình như... Tôi đã trộm thương mất rồi.
Sửa bài đăng