1001 bài thơ viết về Gò Công (Tiền Giang) thật hay và tình cảm

23/06/2017
(iini.net) Mời các bạn cùng về Gò Công (thuộc tỉnh Tiền Giang) qua những bài thơ quê hương viết về cảnh đẹp, những nhân vật lịch sử gắn liền với Gò Công, và đặc biệt là tình cảm sâu nặng dành cho con người & mảnh đất Gò Công nổi tiếng này!

Thơ viết về Gò Công
thơ viết về Gò Công (Tiền Giang) (ảnh: internet)


THẦM LẶNG GÒ CÔNG

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Sáng tháng sáu anh về với Gò Công.
Tình cờ gặp em thắm hồng đôi má.
Gò Công sinh ra mẫu nghi thiên hạ.
Hèn chi thấy em xinh quá đi thôi.

Bà Từ Dũ mẫu hậu của một thời.
Nổi tiếng từ bi giúp đời giúp nước.
Hoàng hậu Nam Phương nổi danh từ trước.
Tài sắc vẹn toàn mãi được vua yêu.

Con gái Gò Công duyên dáng mỹ miều.
Mắt biếc môi xinh như Kiều đằm thắm.
Mới gặp đó thôi sao lòng say đắm.
Biển Tân Thành anh ngồi ngắm sóng xô.

Miền đất phương nam lãng mạn lên thơ.
Trương Công Định đã dựng cờ khởi nghĩa.
Nơi lẫy lừng cần vương căn cứ địa.
Cửa Xoài Rạp vẫn thế khác gì đâu.

Bình Tây đại vương mãi ngẩng cao đầu.
Anh với em ta hiểu nhau là được.
Vàm Cỏ Đông bao tàu ghe xuôi ngược.
Ai tới rồi sẽ mộng ước về thăm.





EM GÁI GÒ CÔNG

Thơ: Trần Tường Duy
Xinh thay em gái xứ Gò Công,
Yểu điệu, thướt tha, má ửng hồng.
Bao năm nghe tiếng giờ mới gặp,
Một chuyến đi xa chẳng uổng công.

Chào em cô gái xứ Gò Công,
Nói chuyện cùng em, mến trong lòng.
Bao đêm trằn trọc không ngủ được,
Hy vọng một ngày, đạt ước mong.

Hỡi cô em gái xứ Gò Công,
Bao năm em vẫn chốn phòng không.
Hữu duyên tương ngộ, lòng vương vấn,
Xin hỏi nhân duyên đến được không?

Thôi đành tạm biệt xứ Gò Công,
Đến được quê em thỏa ước mong.
Anh về cố gắng nên sự nghiệp,
Nhanh cưới em về khỏi chờ trông.

GÒ CÔNG CHIỀU MÙA ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Chiều mùa đông anh về với Tiền Giang.
Trời Gò Công nắng hanh vàng trong gió.
Lăng Hoàng gia nằm bên đường rộng mở.
Chim hót ca hoa nở lúc đông về.

Mảnh đất phương nam ai đã từng nghe.
Gò Công biếc xanh miền quê đẹp quá.
Nơi sinh ra những mẫu nghi thiên hạ.
Bởi đất này có hoa lá xinh tươi.

Anh gặp em cô gái hé môi cười.
Nơi Soài Rạp nước chảy xuôi ra biển.
Phong cảnh hữu tình con tim lưu luyến.
Chợt nhớ về những câu chuyện chiến công.

Nguyễn Huệ một thời thắp lửa Gò Công.
Trương Định đã vì non sông quyết chiến.
Quá khứ oai hùng nơi đây hiển hiện.
Ta tới Tân Thành bãi biển mây bay.

Cảnh đẹp mê hồn anh thấy ngất ngây.
Muốn được cùng em nắm tay dạo bước.
Ngắm biển Tân Thành mênh mang sóng nước.
Để thấy quê mình từng bước đổi thay.

(đang cập nhật...)
  1. Trần La Cẩm VỀ GÒ CÔNG
    Đêm ai ngủ riêng anh thao thức.
    Nhớ đến em đau nhức tâm can
    Côn trùng rỉ rã kêu than
    Không gian hiu hắt vỏ vàng lá khô

    Em có biết thân cô một bóng
    Ngày lại ngày mong ngóng thơ em
    Tình thơ mộc mạc dịu êm
    Thơm như mật ngọt môi mềm đem trao

    Trong tâm tưởng anh nào vong phụ
    Bao năm rồi chẳng đủ hiểu sao
    Đâu như một thoáng mưa rào
    Giải cơn nắng hạn chiều nao khô đồng

    Anh đã đến Gò Công đất hứa
    Sao bao ngày lần lửa đi không ?
    Lo rằng nàng có thật tâm
    Hay là nàng lại chẳng mong ngóng mình

    Thôi lấy hết bình sinh một lúc
    Để gặp nàng trỗi khúc tương tư
    Dù cho mệt mỏi chẳng nư
    Đường xa mặc kệ từ từ cũng xong

    Đến thị xã anh trông lạ lắm
    Một khung trời tươi thắm màu xanh
    Người quê chân chất hiền lành
    Không vì vật chất đoạn đành nghĩa nhân

    Thoáng một chốc bâng khuâng trong dạ
    Xem thời gian cũng đã về chiều
    Mặt trời ửng đỏ liêu xiêu
    Đang mơ hình bóng mỹ miều nàng trăng

    Anh chợt thấy băn khoăn chẳng đã
    Đến nơi này khôn tả xiết bao
    Gặp nhau chỉ biết cười chào
    Để rồi chẳng nói câu nào cho hay

    Đã đến lúc chia tay giã biệt
    Bốn mắt nhìn luyến tiếc yêu thương
    Thật tình tim nhỏ đã vương
    Tạ từ chiếc bóng bên đường đơn côi.
  2. Thu Nguyễn GÒ CÔNG QUÊ EM
    Có thấy không, Gò Công quê em đó
    Mỗi chiều về lộng gió với hàng dương
    Cánh đồng dưa xanh ngát ở ven đường
    Sơ ngọt cả khu vườn chín đỏ.

    Đồng lúa xanh trải dài thôn xóm nhỏ
    Những ao tôm trắng xoá bọt nước phun
    Bãi nghêu xa thấp thoáng ngút ngàn trùng
    Người thoăn thoắt cào tung tìm để bắt.

    Người Gò Công rất ư là hiếu khách
    Luôn thật tình và ròi rạch lắm nha
    Có làm sao.. nói làm vậy thôi à
    Không "môi mép", chẳng ba hoa, bay bướm!

    Con gái Gò Công thuỷ chung, đằm thắm
    Nết dịu hiền, giản dị lắm ai ơi!
    Như biển xanh lặng lẽ ở bên trời
    Mời bạn đến một lần chơi cho biết!

    Thu Nguyễn yêu cảnh miền quê tha thiết
    Dạo một mình, buồn.. hay viết thơ yêu
    Ưa ngân nga bên sóng biển những chiều
    Chân chậm bước, mắt đăm chiêu xa lắm...
  3. Hoàng Thanh Tâm ĐẤT MẶN GÒ CÔNG
    Trên con đường thiên lý
    Đường ngày xưa vua đi
    Về thăm quê hương ngoại
    Đất mặn giồng Sơn Quy

    Qua sông, phà Cầu Nổi
    Sang Mỹ Lợi – Gò Công
    Đất mặn kề cận biển
    Ngọt sơ ri Tân Thành

    Xóm chài biển Vàm Láng
    Gió biển bên Vũng Tàu
    Đêm trăng tỏ không sao
    Đêm Gò Công nao nao

    Nhớ xưa bà Từ Dũ
    Hoàng phi vua Minh Mạng
    Hoàng hậu vua Thiệu Trị
    Sinh ra trên đất nầy

    Nhớ xưa vua Tự Đức
    Về thăm quê ngoại mình
    Món ngon vua khoái khẩu
    Là mắm chua tôm chà

    Hoàng thái hậu Từ Dũ
    Bóng chiều tà hoàng gia
    Ôi Gò Công yêu dấu
    Biển nghiêng sóng trăng ngà

    Trăng soi bóng hoàng gia
    Người Gò Công đất mặn
    Người Gò Công thiệt tình
    Khí phách như Trương Định

    Về đất mặn Gò Công
    Đêm hoàng gia bịn rịn
    Giồng Sơn Quy còn đó
    Sương khói quyện hồn xưa.
  4. Tuong Hoangvy THĂM QUÊ
    Ta lại về quê cũ chiều nay
    Nhớ chút hương xưa khoảng lối này
    Thoang thoảng nghịch ngợm mùi lúa mới
    Xa trông lác đác đám cò bay

    Một chiếc thuyền neo đậu bến sông
    Sao nghe trống vắng ở trong lòng
    Sông im sóng sánh gương bàng bạc
    Gió lặng mong manh lá sầu đông

    Cảnh cũ người xưa đã đổi nhiều
    Bờ sông lấn đất dáng siêu siêu
    Bầy lục bình tím còn dang dở
    Lưa thưa cuối xóm khói lam chiều

    Mỗi lần trở lại thăm quê xưa
    Nhớ má à ơi, tiếng võng đưa
    Bao năm tất tả lo bươn chải
    Nhớ mãi quê hương biết sao vừa !

    Về thăm quê hương Gò Công Đông, Tiền Giang ngày 04/11/2014.
  5. Kim Sơn MẶN MÀ!
    (viết về Nam Phương Hoàng Hậu vợ vua Bảo Đại)

    Nàng là con gái đất Gò Công
    Chịu khó, chịu thương sắc mặn nồng
    Xứ biển ôm tròn thân nắng rám
    Quê dừa lượn uốn dáng mây trong
    Thanh cao khí tiết dòng gia giáo
    Cốt cách phương phi điểm sử hồng!
    Đậm nét duyên ưa nhờ muối đất
    Một thời gợi nhớ... gió Gò Công!
  6. Ân Bùi nhớ mẹ Gò Công !!

    xa quê không thấy ngày về
    lòng con sao xuyến nhớ người mẹ quê
    con đi ước hẹn ngày về
    trăng khuyết trăng tròn đã vẹn ba năm

    mẹ già tóc bạc da ngâm
    trông chờ con trẻ biệt tâm không về ????
    mẹ ơi con đã lỗi thề
    xin mẹ tha thứ lỗi lầm của con

    chữ hiếu con chẵng vuông tròn
    xóm nghèo vắng bóng một người con ngoan
    lòng con lưu luyến bàng hoàng
    nhớ về đất mẹ thương người Gò Công.

    (gửi tặg nhữg ai xa quê ,và ai o đất mẹ gò công)
  7. Tào Lao Trăm năm nước chảy đá mòn
    Anh còn ngáp ngáp là còn yêu em
    Sông Gò Công xuôi dòng nước chảy
    Anh xin thề sẽ mãi yêu em..
  8. Sunrise ........GÒ CÔNG quê em.......
    Ai ơi có đến Tiền Giang,
    Nhớ về mảnh đất âm vang muôn đời.
    Gò Công xứ sở rạng ngời,
    Quê hương em đó đất trời bao la.
    Ruộng lúa thẳng tấp phù sa,
    Non xanh nước biết thiết tha nghĩa tình.
    Chiều buông xõa bóng soi mình,
    Hùng anh một cõi bóng hình Gò Công.
  9. Huu Pham Tan Xưa, vào khoảng 78, 79 gì đó, tôi cũng đến Gò công chơi, thời đó chỉ có xe đạp, đạp đến tóe khói rồi cũng đến, đêm nhậu khô cá biển với rượu sê ri, ngon tuyệt cú mèo, xín quá, ra bãi biển, ngắm trăng, làm thơ..thật thích. Giờ lâu quá không đến..
Sửa bài đăng