1001 bài thơ Khoán thủ viết về Đêm Trăng với nhiều cảm xúc

13/07/2017
(iini.net) Sau loạt thơ đêm buồn với tâm trạng thao thức cô đơn vì tình, mời các bạn tiếp tục đến với chùm thơ khoán thủ viết về đêm trăng sáng với nhiều cảm xúc.

1001 bài thơ Khoán thủ viết về Đêm Trăng với nhiều cảm xúc
thơ khoán thủ viết về đêm trăng sáng (ảnh: internet)

CÂU KHOÁN 01
Đêm nay ngắm mảnh trăng sầu
Vuốt ve sợi nhớ thêu màu chữ thương

ĐÊM TRĂNG 1

Thơ: Đỗ Luyên

ĐÊM buồn giọng dế nhặt thưa
NAY nằm bên cửa mơ vừa chút thôi
NGẮM mi dòng lệ chảy rồi
MẢNH vai lắc nhẹ tình phôi nhạt mờ

TRĂNG luồn lách nhẹ vào thơ
SẦU gieo người cứ hững hờ bước đi
VUỐT tay đã hết xuân thì
VE còn nức nở những khi hạ về

SỢI trầm cho dạ tái tê
NHỚ khơi kỷ niệm câu thề thuở nao
THÊU lời tình nghĩa dạt dào
MÀU chưa nồng thắm mà sao đã nhòa

CHỮ hồng tô vẽ màu hoa
THƯƠNG đời cô quạnh mãi hòa dòng châu
ĐÊM NAY NGẮM MẢNH TRĂNG SẦU
VUỐT VE SỢI NHỚ THÊU MÀU CHỮ THƯƠNG





ĐÊM TRĂNG 2
Thơ: Đỗ Luyên

ĐÊM lặng lẽ em nằm không ngủ
NAY vẫn còn mấy nụ hồng Nhung
NGẮM Trăng nào có ai cùng
MẢNH khăn nhạt sắc đường chung bẽ bàng

TRĂNG sáng tỏ tình lang nào biết
SẦU quá dài hủy diệt niềm yêu
VUỐT xuôi chẳng vẹn trăm chiều
VE còn ngân mãi nào tiêu muộn phiền

SỢI chỉ lụa thắm duyên mình kết
NHỚ ngày xưa từng dệt nghĩa nồng
THÊU đời ngọt ấm chiều đông
MÀU son còn đỏ vợ chồng nhạt cay

CHỮ hạnh phúc mưa vày bão dập
THƯƠNG xót làm tủi ngập dòng châu
ĐÊM NAY NGẮM MẢNH TRĂNG SẦU
VUỐT VE SỢI NHỚ THÊU MÀU CHỮ THƯƠNG


ĐÊM MƠ
Thơ: Thu Hoài Phan

ĐÊM lặng lẽ canh trường thao thức
NAY không còn tình khúc nồng trao
VỚT hoàng hôn xuống chiều mau
MẢNH duyên xót lại quặn đau cõi lòng

TRĂNG hờ hững vì không chung lối
SẦU thế nhân trăng vội rời xa
VUỐT hồn thi sĩ ghé qua
VE kêu buổi hạ xác hoa phượng buồn

SỢI chỉ thắm se luồng hạnh phúc
NHỚ trọn đời dẫu đục hay trong
THÊU khung nghĩa thắm xoay vòng
MÀU yêu đẹp mãi khuê phòng có nhau

CHỮ thề ước bạc đầu không đổi
THƯƠNG nhau rồi chung gối canh thâu
ĐÊM NAY VỚT MẢNH TRĂNG SẦU
VUỐT VE SỢI NHỚ...THÊU MÀU CHỮ THƯƠNG


TƠ VƯƠNG
Thơ: Ngân Trần

ĐÊM vắng lặng trăng soi buồn bã
NAY hững hờ như đã nhạt phai
VỚT lên một tiếng thở dài
MẢNH đời hiu quạnh nhớ ai thẫn thờ

TRĂNG cũng nhớ nên mờ mây phủ
SẦU suy tư thấy đủ thấm đau
VUỐT tim cho đỡ nát nhàu
VE sao tỉnh giấc đêm thâu khóc gì

SỢI tơ vướng lòng khi giã biệt
NHỚ ai mà da diết không quên
THÊU hoa dệt bướm ngỡ bền
MÀU sao phai nhạt mau quên thế người

CHỮ tình nỡ ngậm cười đau khổ
THƯƠNG nhạt rồi chẳng cố được đâu
ĐÊM NAY VỚT MẢNH TRĂNG SẦU
VUỐT VE SỢI NHỚ THÊU MẦU CHỮ THƯƠNG

(đang cập nhật..)
    Sửa bài đăng