1001 bài thơ mùa sơ ri chín, tình thơ ngày xưa bên cây sơ-ri

03/07/2017
(iini.net) Sau loạt thơ mối tình đầu viết cho mối tình đầu đẹp mà dang dở, xin mời các bạn cùng đến với chùm thơ viết về mùa sơ ri chín gắn liền với những kỷ niệm ngày xưa...

thơ tình mùa sơ ri chín
thơ tình mùa sơ ri chín (ảnh: internet)


MÙA THƯƠNG NHỚ
Thơ: Nguyễn Hưng
Anh vẫn nhớ ngày bé thơ kháu khỉnh
Em khóc nhè hay lém lĩnh mè nheo
Thường bắt anh dẫn hái trái leo trèo
Làm sính lễ đám cưới nghèo hai đứa

Cây sơ ri mẹ trồng nơi bậu cửa
Trái sai cành lủng lẳng tựa hoa đăng
Hái thật nhiều em nào có muốn ăn
Chỉ thích được anh ân cần chiều chuộng

Rồi một bận anh xảy chân té xuống
Em xót lòng chạy luống cuống đỡ nâng
Chùm sơ ri em quăng vội ra sân
Khóc sướt mướt...em không cần trái nữa

Tháng năm trôi xa dần thời ấu lứa
Em theo chồng quên lời hứa ngày thơ
Bỏ vườn xưa bên cảnh cũ trơ vơ
Cây sơ ri nay bơ phờ thay lá

Con chim quyên u buồn thôi ăn quả
Nhớ bạn tình cũng mỏi rã tiếng kêu
Trò chơi xưa đôi trẻ nhỏ tập yêu
Mà khôn lớn sao nhớ nhiều đến thế.





TÌNH SẦU MÙA SƠ RI CHÍN

Thơ: Nguyệt Minh
Thôi anh nhé ... giờ chúng mình xa lắc
Đâu còn gì mà nhắc nữa người ơi
Vườn sơ ri đầy trái chín một thời
Thèm muốn chết.. chờ hoài lời mời mọc

Anh đâu để tâm con bé gầy guộc
Mặt mũi tèm lem tóc cháy hoe vàng
Giữa trưa hè trời nắng chang chang
Thầm ước ao chùm sơ ri chín mộng

Còn nhớ không hỡi anh chàng hào phóng
Trái no tròn căng bóng tặng người ta
Nhà cận kề chớ nào có đâu xa
Toàn cho ta trái xanh lè ..chua lét

Ta cũng dễ thương mà ..chỉ tội...đẹt
Mếch lòng gì mà ghét ra mặt luôn
Trời bất bình cũng đổ trận mưa tuôn
Cuống cuồng chạy va vào nhau ..té lửa

Để cả đám được trận cười nghiêng ngửa
Quê quá trời.. .liếc còn nữa con ngươi
Anh ôm đầu...nhưng nhăn nhở cười tươi
Thiệt tức.. cái trò đười ươi thấy ớn

Tuổi thơ qua nhanh chúng mình cũng lớn
Ước một lần sớn xác đụn vào nhau
Nhưng khi gặp chỉ khẽ cất lời chào
Vườn sơri.. em cao ngang tầm với

Nhớ hôm người ta tới nhà dạm hỏi
Em rối bời đưa mắt ngó nhìn sang
Vườn bên kia.. thấy anh cũng bàng hoàng
Ánh mắt buồn với muôn ngàn câu hỏi

Anh có biết ..em chờ hoài câu nói
Đợi mỏi mòn .. người ta hối rước dâu
Em theo chồng cũng vào đúng mùa Ngâu
Mưa trút nước.. tình sầu.. sơ ri chín

Thôi anh ạ...chuyện xưa đành chôn kín
Quên đi mà .. tình đã mịt mờ xa
Giá như mình cứ mãi là oan gia
Thì đâu xót xa..ngang nhà chạnh ..nhớ .. ..!!!!

SƠ RI NGÀY ẤY
Thơ: Võ Văn Bảy Nghĩa
Ai tạo chi cảnh họp tan dâu bể
Khối sầu vương lời minh thệ ngày xưa
Trong tim yêu sao cứ mãi vẫn chừa
Một hình bóng từ lâu chưa quên được

Ngày chia biệt bao dặm trường anh bước
Bụi thời gian khắp xuôi ngược dòng đời
Tưởng ngỡ rằng chôn lắp mất tình ơi
Bao năm tháng cứ không rời niềm nhớ

Mối duyên đẹp tại vì sao phải lỡ
Đành lòng chăng làm tan vỡ tim tôi
Đã bao năm nghĩ lại chuyện đã rồi
Thành kỷ niệm mà bờ môi cứ nhắc

Vườn Sơ Ri ở ngày xưa chín đặc
Mãi trong tôi cứ quặn thắt từ yêu
Nhớ ai kia nhớ mãi nhớ thật nhiều
Người phương ấy có bao chiều nhung nhớ...?

Nếu có nhớ xin một lần gặp gỡ
Ôn chuyện thời vào cái thuở xa kia

"Ai ơi hồi ức quay dìa
Sơ Ri chín mọng sẻ chia đôi dòng".

(đang cập nhật...)
  1. Nguyễn VR Thôi em nhé sơ ri giờ đã chín
    Còn đôi ta hai ngã quá xa vời
    Nhắc làm chi chuyện xưa ngây dại
    Cho nhớ nhung tiếc nuối vơi đầy !!!
  2. Thanh Đa Ma Nhớ hồi đó có ai mà mời mọc,
    Nóa tới nhà lạ̀ noá thọc tùm lum.
    Có mấy quả trái mộng dính nguyên chùm,
    Tính đề dành...nào có đùm giữ được.
    Với kon bé kó tính nết ngang ngược.
    Người đời thường gọi sốc xược như kua.
    Nóa mà đến...là cả nhà chào thua...
    Quậy tanh bành...trái chín... chua làm ráo.
    Mà bây chừ...nóa còn bày đặt xạo...
    Đừng nghe lời...ngụy ṭao... ba khia nha.
  3. Tuệ Tâm CHIỀU XỨ LẠ
    Kỷ niệm ấy gắn liền theo năm tháng
    Em trưởng thành duyên dáng tuổi hai mươi
    Thầm chờ mong câu thề hứa của người
    Anh đi mãi nơi phương trời xa lạ

    Em chết lặng trong dòng đời vội vã
    "Gái có thì" lời cha tựa răn đe
    Mắt quầng thâm vuốt tóc mẹ vỗ về
    Dâu xứ lạ em nghe lòng mặn đắng

    Đám cưới giã của những ngày đầy nắng
    Cây sơ ri anh hái tặng những chiều
    Nào dỗi hờn khi anh cứ hoài trêu
    Anh lại dỗ " thương nhiều em đừng khóc"

    Còn đâu nữa bởi ta giờ đã khác
    Trách ai đây khi đã lạc nhau rồi
    Đành chôn vùi ký ức cũ mà thôi
    Xin trả lại khung trời thơ dịu ngọt

    Chiều xứ lạ bên thềm nghe mưa rớt
    Từng giọt buồn đẫm ướt cả trang thơ
    Kể từ đây thôi hết đợi hết chờ
    Bên người mới em vợ hiền dâu thảo.
Sửa bài đăng