1001 bài thơ tự nhủ bản thân thôi buồn & nản lòng khi thất bại

08/07/2017
(iini.net) Sau những bài thơ than vãn cuộc đời khi gặp chuyện buồn & bế tắc trong cuộc sống, xin mời các bạn cùng đến với những bài thơ tự nhủ bản thân hãy lạc quan, thôi buồn & nản lòng khi gặp khó khăn, thất bại. Hãy xem đó như là những bài học cuộc sống, trong cuộc đời ai cũng phải có những lúc buồn như vậy..

1001 bài thơ tự nhủ bản thân thôi buồn khi gặp thất bại, bế tắc
thơ tự nhủ bản thân hãy sống lạc quan (ảnh: internet)


ĐỜI LÀ VẬY

Thơ: Tùng Trần
Khi thời gian không quay về được nữa
Sao phải buồn cho mắt ứa lệ cay
Thả nhẹ lòng mà nghĩ đến ngày mai
Bước khoang thai trên lối dài ai nhé

Con đường đời có muôn ngàn ngã rẽ
Rồi một ngày ta sẽ thấy niềm vui
Bỏ qua hết những chua xót ngậm ngùi
Vì cuộc sống còn bao người hơn thế

Xem nỗi đau là trò đời dâu bể
Nước mắt rơi như thể giọt mưa chiều
Gắn nha người để bước chẳng liêu xiêu
Ở tương lai còn bao điều hi vọng

Nếu đã mất những gì từng mơ mộng
Thì khóc than cũng không thể trở về
Cứ xem là ta vừa tĩnh cơn mê
Thì tâm hồn chẳng hề nghe quặn thắt

Bởi cuộc đời vốn dĩ nhiều bất trắc
Lúc mỉm cười khi nước mắt vậy thôi.





MẠNH MẼ LÊN KHI CÒN CÓ THỂ

Thơ: Tùng Trần
Đừng nản lòng khi không tròn mộng ước
Mạnh mẽ lên mà vững buớc nha người
Ai trong đời cũng có nỗi buồn thôi
Chớ âu sầu mà buông xuôi tất cả

Đời còn dài sống cần chi vội vã
Nhớ làm gì bởi những thứ đã qua
Ai cũng từng một lần phải xót xa
Nhưng tự nói đó chỉ là thử thách

Chớ đau buồn rồi buông xuôi hờn trách
Mà mỉm cười để tìm cách vượt qua
Vui hay buồn cũng do ở nơi ta
Nếu còn nghĩ tương lai là hi vọng

Bước đi ai đường đời còn rất rộng
Nhưng cũng đừng ước mộng quá xa xôi
Được bình yên như vậy cũng đủ rồi
Vì cuộc sống còn nhiều người hơn thế

Mạnh mẽ lên khi mình còn có thể
Gắng nha người để bước đến ngày mai.

*** Mời bạn xem thêm loạt thơ hay về cuộc sống, khuyên nhau sống tốt & vững vàn hơn..

ĐỨNG LÊN ĐI
Thơ: Tùng Trần
Đứng lên đi khi mỗi lần vấp ngã
Để bản thân biết mình đã trưởng thành
Sao phải buồn rồi nghĩ ngợi loanh quanh
Cho đôi chân thêm chòng chành yếu đuối

Đứng lên đi chớ dại khờ nông nổi
Nếu một lần trót lầm lỗi phạm sai
Là con người thử hỏi được mấy ai
Chưa từng bước qua tháng ngày hổn độn

Đứng lên đi đừng tự làm thương tổn
Nếu muốn mình yên ổn giấc ngủ sâu
Phải đứng lên mà làm lại từ đầu
Thật mạnh mẽ không âu sầu nghĩ ngợi

Đứng lên đi tìm cho mình một lối
Gởi muộn phiền theo năm tháng phai phôi
Tập đứng lên lạc quan sống yêu đời
Đừng yếu mềm trở thành người nhu nhược

Đứng lên đi kẻo mi dầm đẫm ướt
Vì kiếp người tồn tại được bao lâu
Chẳng muộn khi về lại nơi bắt đầu
Đừng ngục ngã và u sầu bi lụy.

ĐỪNG AI NHÉ...
Thơ: Tùng Trần
Đừng buồn nhé cho lệ rơi khoé mắt
Vì cuộc đời chưa chắc đã vẹn tròn
Trong trái tim ai cũng có nỗi buồn
Nhưng phải nhớ kiên cường đừng gục ngã

Bởi con người ai mà không từng đã
Có nụ cười và cả những thương đau
Người giấu che kẻ ngấn lệ tuôn trào
Sao không thử chôn hết vào quên lãng

Hãy chấp nhận xem đó là số mạng
Chớ suy tư cho lệ cạn thân gầy
Tự nhủ rằng đời cũng sẽ đổi thay
Cuộc đời này không gì là mãi mãi

Đừng bước chân mà hồn nghe hoang hoải
Trên đường đời dù đá sỏi chông gai
Phải vững lòng để nghĩ đến tương lai
Bởi cuộc đời đắng cay còn vô kể

Đừng khóc nhé khi thấy mình có thể
Hé môi cười để quá khứ trôi đi.





MẠNH MẼ LÊN TÔI ƠI ĐỪNG TUYỆT VỌNG
Thơ: Tùng Trần
Mạnh mẽ lên tôi ơi đừng tuyệt vọng
Buồn làm gì chỉ uổng phí hoài công
Đời còn dài..đường rộng lớn mênh mông
Vấn vươn chi thứ không còn tồn tại

Buông bỏ hết và bắt đầu làm lại
Cuộc đời này đâu phải có riêng ta
Còn nhiều người trong bão tố phong ba
Nên hãy lấy đó là niềm an ủi

Đừng buồn vì một đống tro tàn lụi
Để tâm hồn đeo mãi nỗi chơi vơi
Nhớ hay quên thì cũng đã qua rồi
Nếu có thể hãy cười lên tôi ạ

Dù đó là một nụ cười giả lã
Vẫn còn hơn buồn bã đúng không nào
Cho lối đời chân bước chẳng chênh chao
Đi tìm lại chút sắc màu cuộc sống

Mạnh mẽ lên tôi ơi đừng tuyệt vọng.

KHI GIẤC MƠ
Thơ: Tùng Trần
Khi giấc mơ đã không thành hiện thực
Tiếc chi người để chồng chất buồn đau
Tuổi xuân thì sẽ sớm vội qua mau
Vì thời gian chẳng thể nào quay lại

Khi giấc mơ đã rời xa ta mãi
Bước chân buồn hoang hoải cũng vậy thôi
Sao để cho bờ môi vắng nụ cười
Thử mở lòng tạo cho mình cơ hội

Khi giấc mơ đã chẳng còn réo gọi
Chớ ngóng trông cho mắt mỏi u hoài
Con đường đời còn rộng..lớn..tương lai
Chẳng bước đi sao biết dài hay ngắn

Khi giấc mơ chìm vào trong khoảng lặng
Vui hay buồn..ngọt mặn nghĩa gì đâu
Muốn qua sông cần bắt nối nhịp cầu
Muốn bình yên đau sầu nên rũ bỏ

Khi giấc mơ chỉ thoảng như làn gió
Đến rồi đi có giữ cũng bằng thừa
Đông sẽ về xua hết những cơn mưa
Xem giấc mơ như chưa từng mơ ước

Buông giấc mơ thả trôi theo dòng nước
Để tâm hồn về đuợc chốn bình yên.

BUỒN CHI NGƯỜI
Thơ: Tùng Trần
Buồn chi người bởi cuộc đời rất ngắn
Có nghĩ suy lo lắng chẳng được gì
Chuyện lâu rồi hãy để nó qua đi
Mỉm môi cười mà hướng về phía trước

Đường rộng lắm hà cớ gì ngại bước
Thả nỗi buồn theo dòng nước cuốn trôi
Buông bỏ hết những gì đã xa xôi
Thứ hiện tại mới là niềm hạnh phúc

Có những chuyện phải tự mình kết thúc
Trả tất cả về nơi lúc bắt đầu
Níu giữ hoài cũng chẳng được gì đâu
Thì tại sao mãi đau sầu ai nhỉ

Buồn chi cho hồn vươn niềm khổ lụy
Để giọt buồn ủy mị phải lăn rơi
Hãy vô tư mà hé nở nụ cười
Chẳng nghĩ suy..sẽ thấy đời đẹp lắm.





ĐÃ QUA RỒI
Thơ: Tùng Trần
Thứ qua rồi đừng nhớ nữa tôi ơi
Hãy đứng lên tìm nụ cười đã mất
Đừng mãi ôm cho nỗi đau chồng chất
Bởi cuộc đời được mất chuyện thường thôi

Tiếc làm gì những thứ đã xa xôi
Theo gió bay về chân trời vô định
Hỡi tôi ơi đừng u sầu bịn rịn
Kỷ niệm nào đã phủ kín rêu xanh

Dẫu biết rằng con tim rất mong manh
Nên vỡ tan khi không thành mộng ước
Đường còn dài hỡi tôi ơi cứ bước
Chớ dại khờ cho nước mắt tuôn rơi

Quá đủ rồi..hãy đứng dậy tôi ơi
Sau mưa giông thì trời hoang mây tạnh
Dẫu tái tê khi đông về giá lạnh
Tự nói rằng hãy mạnh mẽ nha tôi

Ký ức nào năm tháng cũng phai phôi
Xoá nỗi đau để bên chân trời mới
Để mỗi đêm lệ sầu không giăng lối
Đã qua rồi..đừng nhớ nữa tôi ơi.

DẶN LÒNG
Thơ: Diệp Ly
Lòng dặn lòng sau mỗi lần vấp ngã
Phải tự mình vội vã cố đứng lên
Đường còn xa dốc sỏi đá gập ghềnh
Tránh sao khỏi bước chông chênh hụt hẫng.

Lòng dặn lòng sẽ trau dồi chữ nhẫn
Có kiên tâm sắt cứng mới thành kim
Đá mòn theo dòng nước chảy yếu mềm
Bình minh đến qua đêm trời lại sáng.

Lòng dặn lòng hết mưa đông nắng hạ
Tới ngày xuân hoa lá sẽ xanh tươi
Buồn qua rồi cũng có lúc đời vui
Lau khô lệ ngậm ngùi trên khóe mắt.

Lòng dặn lòng mặc kệ đời đen bạc
Vẫn mĩm cười phó mặc chuyện bạc đen
Tìm niềm vui trong đau khổ muộn phiền
Tìm hạnh phúc trong truân chuyên phận số.

(Đang cập nhật...)
  1. Đặng Lương Sao anh biết hn em buồn mà cổ vũ em mạnh mẽ. Cảm ơn anh nha, lời thơ cứ như đọc tâm trạng từng ngày của người khác vậy.
  2. Thuy Vu Mạnh mẽ lên khi mình còn có thể . Gắng nha người để bước đến ngày mai . Rất là hay
  3. Tung Tran NGƯỜI CHỚ BUỒN
    Người chớ buồn khi đời không như ý
    Cuộc sống này đâu chỉ có niềm vui
    Nếu đôi môi chẳng thể nở nụ cười
    Thì cũng đừng ngậm ngùi mà rơi lệ

    Người chớ buồn cho bản thân kiệt quệ
    Vì tuổi xuân đâu đủ để chạnh lòng
    Bởi đất trời còn rộng lớn mênh mông
    Đời đâu phải tựa dòng sông êm ả

    Người chớ buồn rồi buông xuôi tất cả
    Khép đôi mi cho mọi thứ phai nhoà
    Nhắn nhủ mình quên hết những âu lo
    Và chấp nhận với bao điều đang có

    Người chớ buồn để canh thâu vò võ
    Cũng đừng hờn đời sương gió gieo neo
    Tự bản thân phải gồng gánh chống chèo
    Bởi cuộc đời không gì đeo mang mãi.
Sửa bài đăng