1001 bài thơ viết về người đàn bà, thơ phận đàn bà hay nhất

10/07/2017
(iini.net) Sau loạt thơ đàn bà đã cũ, xin mời các bạn đến với tổng hợp thơ viết về người đàn bà, thân phận đàn bà với những sáng tác mới và hay nhất..

thơ hay viết về người đàn bà
thơ hay viết về người đàn bà (ảnh: internet)

PHẬN ĐÀN BÀ

Thơ: Tùng Nguyễn
Người đàn bà .. sau vất vả lo toan
Không so sánh hay vội vàng luyến tiếc
Trước bổn phận họ luôn chỉ có biết
Vì người thân mọi việc chẳng nề hà..

Người đàn bà .. cùng cảm xúc như ta
Cũng lúc vui hay mắt nhòa đẫm lệ
Chỉ có khác luôn thấy mình yếu thế
Nên đành lòng chấp nhận để ấm êm..

Người đàn bà.. cũng trống vắng về đêm
Cũng thao thức yếu mềm khi bất chợt
Mong ai đó luôn sẻ bùi chia ngọt
Biết lắng nghe góc khuất để nguôi lòng..

Người đàn bà .. nhiều điểm khác đàn ông
Họ luôn nghĩ vợ chồng là vĩnh cửu
Nhưng đôi lúc trong lòng vẫn cam chịu
Bởi vì con .... sợ thiếu đi một phần..

Người đàn bà .. rất hay dễ tủi thân
Nhiều lúc giận nhưng ân cần lại hết
Dù vẫn biết .. nhưng nhiều khi mải việc
Thường bị quên chẳng nhớ đến mỗi ngày.





MẶC KỆ ĐỜI VUI VẺ NHÉ… NGƯỜI ƠI!
Thơ: Vũ Xuân Hòa
Phận đàn bà mười hai bến mong manh
Gặp bến trong giấc an lành mộng đẹp
Gắn bó trọn đời như một đôi dép
Vượt cả gập ghềnh nhỏ hẹp quanh co

Phận đàn bà nhiều lắm những nỗi lo
Nghiêng chòng chành trước sóng to gió lớn
Chuyện chồng con cũng đôi khi xô gợn
Miệng lưỡi đời cà chớn ưỡn ẹo trêu

Bởi vậy mà có lúc thấy thật kiêu
Người đời gọi cô bé liều đanh đá
Lại có khi em lạnh lùng băng giá
Phải chăng vì xa quá một niềm thương

Cõi tạm này còn nhiều lắm nhiễu nhương
Cứ thực tâm với con đường em chọn
Đừng bận lòng với những lời đưa đón
Người rộng lòng… kẻ nhỏ mọn tức ghen

Phận đàn bà cay đắng cũng từng quen
Bao khốn khó chất chồng lên vai nhỏ
Đem yêu thương trút chân tình trao ngỏ
Đêm cô phòng vàng võ cảnh đợi trông

Ta muốn em tươi thắm tựa nụ hồng
Cứ mỉm cười bão giông đời mặc kệ
Sống vô tư vươn lên đầy mạnh mẽ
Đúng nghĩa đời… phái đẹp nhé là em...

*** Mời bạn xem thêm những bài thơ vợ chồng thật hay và tình cảm..

ĐÀN BÀ
Thơ: Trần Hữu
Nếu mà không có đàn bà!
Hỏi rằng thế giới sẽ ra thế nào?
Long lanh đôi mắt đẹp sao
Môi hồng, da trắng in vào tâm ai?

Tóc đen dáng Ngọc trang đài
Đôi gò bồng đảo hương mai nồng nàn
Đẹp thay nét đẹp trời ban
Dịu dàng, duyên dáng ngắm nàng thướt tha

Hương yêu nồng ấm thật thà
Thủy chung son sắt mặn mà người ơi!
Đa đoan số phận do trời
Cũng là số nhỏ của đời mà thôi

Đàn bà nay khác xưa rồi
Thương trường ngang dọc một thời lừng danh
Chính trường đẹp tựa bức tranh
Ghi vào trang sử tên anh, tên nàng

Đêm thanh dưới ánh trăng vàng
Nâng ly rượu đỏ ngắm nàng kiêu sa
Họa bình thi phú mượt mà
Không thể thiếu được đàn bà người ơi!





NGƯỜI ĐÀN BÀ TÌM KIẾM NHỮNG GIẤC MƠ
Thơ: Diệp Ly
Người đàn bà tìm kiếm những giấc mơ
Quên ngày tháng hững hờ qua song cửa
Đêm trầm mặc nghe linh hồn mục rữa
Khẽ thở dài trăn trở giọt tình loang.

Người đàn bà mang tâm sự đa đoan
Chôn vào tim dở dang ngàn ước vọng
Cố níu kéo cho riêng mình ảo mộng
Vớt bóng trăng lay đọng giữa sông sầu.

Người đàn bà ngụp lặn đáy bể dâu
Tìm ngơ ngác buổi đầu bao hẹn ước
Những mùa yêu như thuyền trôi ngược nước
Để trọn đời day dứt nỗi niềm riêng.

Người đàn bà lạc lối lỡ tơ duyên
Đêm ưu tư muộn phiền dâng chất ngất
Co người lại nép mình trong góc khuất
Trốn nỗi buồn thao thức giữa trời thu.

Một mối tình trọn vẹn biết tìm đâu
Khi chiều xuống bạc màu từng tia nắng
Mong bình yên yên bình trong khoảng lặng
Như ráng chiều tỏa rạng cuối trời xa

Người đàn bà lại tìm những giấc mơ...

EM - NGƯỜI ĐÀN BÀ.........
Thơ : Thanh Tâm
Em - Người đàn bà luôn có những khát khao
Khi đam mê thì rất khó từ bỏ
Đường tới đích gặp vô vàn gian khó
Đôi chân này em sẽ cố vượt qua

Em - Người đàn bà không mơ ước xa hoa
Chỉ bình dị như con người mình vốn có
Những lúc cần nhẹ nhàng như cơn gió
Nhưng khi cần cũng đanh đá chua ngoa

Em - Người đàn bà tỉ mỉ và sâu xa
Luôn tự tay cất đồ dù cũ kỹ
Đặt lên môi những nụ cười hoan hỉ
Dù trong lòng còn nặng những nỗi đau

Em - Người đàn bà mặc nước mắt rơi mau
Như cơn mưa giữa ngày ngâu tháng bảy
Em xót xa trước cảnh đời ngang trái
Đồng cảm với người vơi bớt buồn thương

Em - Người đàn bà đặt bút viết vần thơ
Em cứ viết về điều luôn tồn tại
Như đốm lửa âm ỉ luôn cháy mãi
Dù tâm hồn còn đó những chênh vênh

Em - Người đàn bà thả nỗi buồn vào tim
Sợ vô tình làm cho ai cay mắt
Nên một mình em chăm chỉ góp nhật
Tạo niềm tin cho chính bản thân mình.

NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐƠN

Thơ: Đức Trung - TĐL
Người đàn bà có gương mặt xót xa
Bởi cuộc sống nhiều phong ba bão tố
Bão tố của lòng mình với biết bao trăn trở
Bão tố của tình yêu khi dang dở cách xa...

Thu đã về mang lại những hương hoa
Làm dịu tâm hồn người đàn bà son trẻ
Gió mùa thu mơn man nhè nhẹ
Xoa vết thương lòng và làm dịu vết đau.

Người đàn bà có mái tóc đen nâu
Có đôi mắt thẳm sâu chứa nỗi sầu vô tận
Trước gian lao vẫn vượt lên số phận
Và mỉm cười... dù lận đận cô đơn.

Người đàn bà ngồi ngắm ánh hoàng hôn
Ngắm biển xanh thả tâm hồn tĩnh tại
Biết quên đi những lỗi lầm vụng dại
Tự răn mình...xây dựng lại tương lai.

(đang cập nhật...)
  1. Bảy Nguyễn NƯỚC MẮT ĐÀN BÀ
    Là nước , là muối , là ... tình
    Là thương , là giận , là khinh , là hờn
    Đôi khi tuôn hết nguồn cơn
    Tỏ bày ai oán ... vang hơn cung sầu

    Nước mắt cá sấu ... cũng âu
    Tùy cơ , tùy cảnh ... buông châu cho đời ! ?
    Bờ mi hoen ướt thay lời
    Cho anh dành dỗ ... cho đời thêm xuân

    Đàn bà nước mắt không tuôn
    Khác chi giếng cạn ... cho buồn lòng nhau ! ! !
  2. Nguyen Dung Tam NGƯỜI ĐÀN BÀ..KHÔNG NGÀY LỄ VALENTIN

    .....
    Người đàn bà ôm cuộc tình đã lỡ
    Giấu nỗi buồn vào sợi tóc mong manh
    Mượn cung đàn than thở lúc chòng chành
    Nhịp nhặt khoan ru mình về Dĩ vãng
    .....
    Nhìn mây trôi nơi cuối trời lãng đãng
    Trăng khuyết rồi vẫn ngồi hát đò đưa
    Xuân đã qua còn nặng chút duyên thừa
    Cung lỡ.dây chùng vẫn ca bài ..Tình Lỡ
    .....
    Dạ khúc đêm nay buông cung sầu nức nở
    Nhịp lỡ..dây chùng mấy ai đàn đừng sai
    Mười ngón tay thon..lau giọt vắn..giọt dài
    Tiếng nấc trong đêm ..nhịp nhặt khoan ....em hát
    ....
    Nhớ năm xưa dấu chân còn trên cát
    Trót lỡ rồi khi sóng xóa bờ em
    Để lại trong đêm bao nỗi nhớ khát thèm
    Nắn nót so dây...Phận đàn bà...Em khóc.../
  3. Hồ Tịnh Văn NGƯỜI ĐÀN BÀ YÊU...
    (Hồ Tịnh Văn)

    Đã bao giờ bạn yêu một người đàn bà?
    Yêu một trái tim đã chịu nhiều cay đắng!
    Bạn có biết cuộc đời chị thăng trầm, không phẳng lặng
    Khao khát tấm chân tình...

    Chị khát cháy hồn mình
    Khi đang khô cằn đá sỏi
    Bỗng một chiều kia cơn mưa rào ập tới
    Linh hồn khô đâm chồi.
    Những chiếc lá non tơ bật tung cánh cửa cuộc đời
    Hướng về phía mặt trời mới mọc
    Những mầm non đang trở mình tạo chất diệp lục
    Lá non xanh dần...

    Niềm hy vọng nhiều lúc rất đỗi mong manh
    Tình yêu cũng đến bất ngờ trong cuộc sống
    Chỉ cần vui ước mộng
    Chẳng bon chen, chẳng trăn trở điều gì
    An phận rồi đời mải miết, trôi đi...

    Trong ngôi nhà
    Người đàn bà nhìn qua cửa sổ
    Ánh mặt trời tia sắc màu rực rỡ
    Chiếu xuống mặt hồ lóng lánh, những gợn sóng lăn tăn
    Chị mỉm cười hiện rõ trên khuôn mặt những nếp nhăn
    Sóng cũng đẹp,
    Nếp nhăn cũng đẹp!

    Chị nhớ chiều kia, trên lối về nhỏ hẹp
    Có một ánh nhìn, thất lạc trốn vào tim
    Bối rối bao đêm
    Chị thấp thỏm kiếm tìm
    Và từ đó hàng đêm,
    Con tim chị cứ âm thầm gào gọi tên người ấy
    Chị đã yêu!

    Tình yêu là gì khiến chị phải khổ đau
    Phải nếm trải những giày vò thể xác
    Con tim yêu cồn cào, loạn lạc
    Chị nào tin mình ngơ ngác, giữa sa mạc mênh mông
    Nỗi nhớ ánh mắt kia đau đáu tột cùng.

    Ánh nhìn mông lung
    Chị lặng thầm tranh đấu...
    Muốn tìm về cõi vắng của bình yên
    Chị không tin
    Rồi lại tự giận mình
    Không dám tin tấm lòng trung trinh bị tình yêu phá vỡ
    Chị quặn thắt từng nhịp thở
    đớn đau
    Ước gì chị và người ấy đừng bao giờ gặp nhau!...

    Nhưng trái tim chị
    Đang yêu...
    Như thuở mới bắt đầu...
  4. Không Phai Màu Nhớ NGƯỜI ĐÀN BÀ
    Người đàn bà mang tâm hồn rách nát
    Bởi từ lâu thân xác đã héo mòn
    Cả cuộc đời lo lắng chuyện chồng con
    Với cha mẹ cũng lo tròn chữ hiếu

    Vậy mà sao cuộc đời không chịu hiểu
    Nổi bão giông cho thân xác tiêu điều
    Mỗi đêm về trong sâu thẳm cô liêu
    Cùng tâm trí ẩn bao điều tủi cực.
  5. Còn Ta Với Nồng Nàn
    NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG EM
    ******
    Đừng cười em nhé anh !
    Khi ngoài kia bao kẻ luôn bon chen
    Thì em - cô gái ngốc khờ và tinh nghịch
    Vẫn ngày nhớ đêm mong ...
    Làm những điều em thích..
    Đợi chờ anh.

    Đừng cười em nhé anh !
    Dẫu thời gian như con ngựa bất kham
    Thì em vẫn ghìm cương kéo lại
    Ký ức hôm nào trong em luôn sống mãi
    Với tình anh.

    Đừng cười em nhé anh !
    Hạnh phúc mà bao người muốn trao
    Chưa một lần em giang tay đón nhận
    Ấy vậy mà ..
    Mẩu tin nhắn thôi bỗng làm em ngơ ngẩn
    " Em thế nào " .

    Đừng cười em nhé anh !
    Khi người ta chỉ thích những mới mẻ xa hoa
    Còn em lại sống với những điều xưa cũ
    Mỗi sớm tinh mơ khi người chìm trong giấc ngủ
    Nhớ bàn tay khẽ nắm ..
    Tiễn đi làm..

    Rồi mưa nắng và những phút lang thang
    Hai đứa đạp xe chở nhau qua bao ngày giông gió..
    Những con đường , bến sông
    Hay con dốc dài mấy độ
    Nơi công viên..
    Ta làm chốn hẹn hò.

    Cả những lần em ốm yếu
    Anh lo..
    Chỉ bát cháo hoa cũng làm em khỏe lại
    Dăm món giản đơn khiến em thèm mãi
    Nguôi ngoai.

    Đừng cười em nhé anh !
    " Hãy yên tâm bên họ đi "
    Em thì thầm bảo thế
    Chuyện của mình như hoàng hôn bóng xế
    Nó chỉ sống trong em trong mỗi giấc mơ về.

    Đừng cười em nhé anh.. !
    Em sẽ tự tập sống cho riêng mình
    Chỉ là..
    Người đàn bà trong em đã giấu đi hết đam mê.
  6. Phú Sĩ THƠ VIẾT CHO EM … NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI QUA MIỀN NHẠT NẮNG
    Tôi viết tặng em
    Những dòng thơ nồng nàn trên nền trang giấy cũ
    Những ngày tháng thăng trầm vần vũ những vết thương
    Những quảng đường em qua ai đó vẽ cầu vồng
    Và những thiên đường … mùa lá thu man mác…

    Tôi viết tặng em
    Những lời tình yêu muộn màng ai bội bạc
    Trên đống hoang tàn cạn kiệt những dòng châu
    Trên lời hảo huyền ai đó dệt tình ngâu
    Những bình yên mơ hồ khát khao về cuộc sống

    Tôi viết tặng em
    Về một thời trinh nguyên miền thơ mộng
    Một quá khứ buồn vắt võng những sầu vương
    Một trái tim yêu trao vội chốn tình trường
    Những hạnh phúc ngọt ngào đã pha màu bão tố

    Tôi viết tặng em
    Hoài niệm về một thời gian khổ
    Khúc miên du … người lãng quên nơi cuối cung đường
    Giai điệu dạt dào câu hát mộng uyên ương
    Hằn những dấu chân chim …
    … em dường như chưa bao giờ tồn tại ….

    Tôi viết tặng em
    Những vần thơ bùng cháy
    Hạnh phúc sẽ lại về ru mãi trái tim nhau….
  7. Gia Lương Thật ra đàn bà luôn cảm nhận được cuộc chia ly
    Chỉ là họ cứ kiên cường vờ rằng mọi điều vẫn ổn
    Khóa trái tim ngoan trước trăm ngàn hỗn độn
    Cố ngăn bão tràn về.
    .
    Nhưng lũ quét đau thương rồi cũng phá vỡ đê
    Những đam mê ngu si nào đủ còn ru ngủ
    Gào thét bao nhiêu? Khóc than có đủ?
    Xoa dịu đớn đau mình..
    .
    Đàn bà ơi! Hãy ngẩng cao đầu đối diện với bình minh
    Mặt trời kia chưa từng vì ai mà dừng lại
    Thì hạnh phúc kia đâu thể là mãi mãi
    Nỗi đau cũng vậy mà.
    .
    Đàn bà ơi! Hãy tô son lên, hãy xinh đẹp vì ta
    Rồi một ngày thêm lần tình gõ cửa
    Rồi thế thôi _ người dành cho ta, người chính là một nửa
    Đến bên nhoẻn miệng cười.
    .
    Và cuộc đời rồi sẽ lại đẹp tươi
    Hoa sẽ nở.. Mùa lại thay áo mới..
    Xuân của lòng lại ngập tràn phơi phới..
    Ta đáng được yêu. Và....
    .
    Hãy chỉ dành ngọt ngào hay nước mắt cho người xứng đáng với ta.
    .........
  8. Sinh Hoang ĐÀN BÀ BỐN MƯƠI
    Người đàn bà đôi gánh nặng hành trang
    Hai đầu gánh những cuộc tình lận đận
    Những buồn vui những thương đau tủi hận
    Chua chát tiếng cười, thấm đẫm lệ rơi

    Người đàn bà trải cuộc đời bốn mươi
    Vẫn ăm ắp những mộng đời khao khát
    Đã quen rồi với phong ba bão táp
    Nên chỉ mơ những ước vọng bình thường

    Mơ được cùng ai đi trọn con đường
    Bằng sự cảm thông thật lòng chia sẻ
    Bỏ quên bồng bột một thời tuổi trẻ
    Chín chắn rồi đâu mơ những viễn vông

    Người đàn bà bốn mươi thật mặn nồng
    Muốn cho thật nhiều đâu màng nhận lại
    Những so đo những tính toan vụng dại
    Làm hoen mờ ý nghĩa của tình yêu

    Họ bước đi không còn bước liêu xiêu
    Những bước thẳng từng nhịp chân tiến tới
    Dẫu chông gai có đôi lần chới với
    Nhổ vết gai đau vẫn nở nụ cười

    Đàn bà bốn mươi ôi thật tuyệt vời !
    Xuân chưa muộn rạng ngời tươi sắc thắm
    Hàng cây đời nghiêng nghiêng che bóng nắng
    Đóa hoa đời lấp lánh ánh thiên thanh.
  9. Người Miền Tây ĐÀN BÀ ƠI !
    Ta sợ rồi những câu nói đầu môi
    Để trái tim từng hồi thêm rỉ máu
    Ôi đàn bà người làm ra giông bảo
    Cho cuộc đời chồng chất những niềm đau

    Ta sợ rồi bao hẹn ước trăng sao
    Quá ngọt ngào lời thề trao duyên thắm
    Túp lều tranh một mối tình nồng ấm
    Để bây giờ nhiều lắm giọt lệ rơi

    Ta sợ rồi lời hứa đàn bà ơi
    Để ta mang nữa cuộc đời thương nhớ
    Gói hành trang là niềm đau vụng vỡ
    Đêm dại khờ trăn trở bởi vì ai

    Ta sợ rồi từng chiếc lá thu phai
    Khi gió mang tiếng thở dài da diết
    Ôm cay đắng trong đêm dài tiễn biệt
    Để giọt sầu mắt biếc đọng bờ môi

    Ta sợ rồi những năm tháng đơn côi
    Đời buông trôi trong nỗi buồn thầm lặng
    Ly cafe khói thuốc tàn đêm vắng
    Mắt thẩn thờ nhìn giọt đắng dần rơi.
  10. Phạm Nam NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐƠN.
    Trong mắt tôi em là người đẹp nhất
    Chẳng dối đâu ...tôi nói rất thật lòng
    Bao đêm ngày tôi vẫn cứ hằng mong
    Em đẹp mãi trong tôi đầy dịu ngọt ...

    Những chiều vơi trong lòng em đắng đót
    Đôi mắt buồn chua xót ngóng xa xôi
    Những nỗi đau em cắn chặt bờ môi
    Để một mình ...một mình ngồi lặng khóc

    Những nỗi đau một mình em níu chặt
    Những ngày vui chẳng dìu dặt đón đưa
    Ôi !buồn nhất là giây phút giao thừa
    Ngồi một mình đếm ngược thời gian lặng lẽ

    Em giờ đây cũng không còn là trẻ
    Tóc xưa xanh giờ đã vẽ hai màu
    Đôi mắt buồn luôn đọng hạt mưa ngâu
    Bởi từ lâu em đã là người đàn bà

    ..cô đơn trong lặng lẽ....!
    Em yêu ơi mình em không cô lẻ
    Vì bên đời lặng lẽ ... Một người thương...!
  11. Su Thien PHẬN BẠC.
    ,,,,,,,,, ,,,,,, ,,,,,,,,
    Phận đàn bà có lắm cuộc chung thân.
    Có nước mắt.... tràn dâng vì hạnh phúc.
    Có nước mắt... se chùng....đau vỡ vụn...
    Nước mắt nào rớt rụng cõi lòng em ?

    Gom tơ sầu một mớ lắng vào đêm.
    Từng sợi mặn... xa chìm theo năm tháng.
    Từng sợi mặn.... rót chan buồn thầm lặng.
    Hỏi bạn lòng câu muối mặn gừng cay.

    Hạnh phúc nào người nỡ rẽ chia hai....
    Hay số phận... an bài tình đôi lứa.
    Hay số phận... nữa mùa...duyên hương lửa.
    Tóc phai xanh má thắm nhạt xuân thời.

    Tới khi nào nước mắt mới thôi rơi...?
    Em đứng lại... đò duyên chừng lỡ chuyến.
    Em đứng lại... mặc tình xa diệu viễn.
    Hỏi khi nào nước mắt mới thôi rơi. ..?
  12. Còn Ta Với Nồng Nàn NGƯỜI ĐÀN BÀ TÔI YÊU..
    *****
    Người đàn bà bỗng ngốc nghếch khi yêu
    Nhưng lại tự tin rằng :
    Mình có thể đổi thay một điều không thay đổi
    Đàn bà dù mạnh mẽ thế nào
    Thì trước ánh nhìn đầy thương yêu cũng vô cùng bối rối
    Gìn giữ thế nào ..
    Thì trước lời mật ngọt cũng cho đi...
    *
    Người đàn bà khi yêu chẳng toan tính chút gì
    Chẳng biết giữ lại cho mình dẫu là dăm ba mảnh vỡ
    Tuy nhỏ bé giữa đời thường duyên nợ
    Nhưng khi nửa ấy bơ phờ..
    Người đàn bà lại dịu dàng giang tay ôm trọn giấc mơ.
    *
    Người đàn bà tuy không biết viết nổi một câu thơ
    Nhưng hành động lại chứa đầy tính nhân văn ,thơ mộng
    Tuy đôi chút vụng về mà sao lòng thấy bỗng..
    Cảm động , nghẹn ngào khôn tả xiết bể dâu.
    *
    Rồi thời gian phủ bạc trắng mái đầu
    Người đàn bà ấy vẫn yêu chẳng một lời than thở
    Vì chồng con dẫu hy sinh cũng chưa từng cau mày lo sợ
    Người đàn bà ấy ơi..!!
    Cánh mày râu chúng tôi..
    Đang khao khát từng giờ.
  13. Tiep Dang NGƯỜI ĐÀN BÀ THẦM YÊU THẦM NGÓNG ĐỢi.

    Em người đàn bà tôi thầm yêu thầm ngóng đợi
    Có cuộc đời buồn tủi lắm xót xa
    Vừa làm mẹ rồi em lại làm cha
    Bởi nguyệt lão xe tình em dang dở.

    Miệng mỉm cười nhưng trong lòng nức nở
    Bao gian truân luôn bám chẳng xa rời
    Là phận số hay giời thử con người
    Ối Chao ơi! Tuổi xuân thì có hạn.
    Chẳng một phút thảnh thơi cùng bè bạn
    Hay hẹn hò tung tẩy với tình nhân
    Tháng năm dài luôn quần quật tấm thân
    Chăm mẹ ốm, nuôi con thơ khờ dại.

    Lòng thánh thiện việc trong ngoài chẳng ngại
    Đêm đen đông hay nắng lửa mưa sa
    Ới tiếng gọi là thoăn thoắt xông pha
    Đầy nhiệt huyết luôn trọn tình trọn nghĩa.

    Vậy mà em hay chịu lời mai mỉa
    Phải chăng nhà phân xử chẳng công bằng
    Em ngậm ngùi cay đắng biết nói răng
    Hàng lệ tủi cứ lăn dài trên má.

    Bài thơ này mong xua đi tất cả
    Từ trước giờ toàn những chuyện không hay
    Tôi nguyện cầu em gặp vạn điều may
    Em! Người đàn bà tôi thầm yêu thầm ngóng đợi.
  14. Doãn Minh NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐA ĐOAN

    Người đàn bà đa đoan thường cười nhiều hơn khóc
    Ngạc nhiên chi khi nước mắt chảy trong lòng
    Có ai người muốn cho người khác đọc
    Nỗi nghẹn ngào đang cố nuốt vào trong .

    Ai trong cuộc mới hiểu niềm đau ấy
    Một nỗi đau với hai chữ đàn bà
    Những đêm dài hai tay ôm chặt gối
    Mơ một người của ngày ấy đã xa .

    Xin đừng hỏi vì sao tôi biết được
    Bởi miệng cười nhưng mắt có cười đâu
    Ly cà phê giọt buồn rơi thánh thót
    Nhấp ngụm nào cũng đậm đặc niềm đau .
  15. Quý Phương VÌ EM LÀ ĐÀN BÀ

    Đừng vì mình là đàn bà mà giấu những xót xa
    Đau đớn thì buông sao phải gồng mình mạnh mẽ
    Trái tim yếu mềm nếu buồn cứ rơi lệ
    Đàn bà sinh ra là để được nâng niu

    Đắng cay từ ai sao phải cố nuông chìu
    Nhận lại được gì ngoài lời yêu giả dối
    Gồng mình mà chi khi chỉ là phận gái
    Vốn dĩ cỏ hoa chứ chẳng phải xương rồng

    Mỏng manh tựa như một cánh chuồn chuồn
    Vượt bão làm sao cũng ướt nhòe xơ xác
    Đừng cố giấu uất ức vào lòng để chu toàn bổn phận
    Chỉ vì trót mang thân phận đàn bà

    Sống thế nào cũng nhận lắm xót xa
    Cười nói để mà giấu che đau khổ
    Là hương nhưng đâu dám ngào ngạt tỏa
    Cứ phải nén kìm vì mực thước chính chuyên

    Giữ mình an nhiên đừng để những muộn phiền
    Của kẻ bạc tình lòng đầy dối trá
    Mạnh mẽ lên đừng bao giờ gục ngã
    Đừng vì kiếp phù sinh mà vương vấn mệt nhoài

    Đàn bà phận mỏng bèo trôi ...
Sửa bài đăng