1001 bài thơ viết về tỉnh Nghệ An, tình thơ xứ Nghệ hay nhất

26/07/2017
(iini.net) Sau loạt thơ viết về Bác Hồ, mời các bạn cùng đến quê hương của Bác qua những bài thơ viết về tỉnh Nghệ An, tình thơ xứ Nghệ hay và mới nhất!...

1001 bài thơ viết về tỉnh Nghệ An, tình thơ xứ Nghệ hay nhất
thơ hay viết về Nghệ An (ảnh: internet)

ANH VỀ THĂM QUÊ EM
Thơ: Violet Hoa
Anh sẽ về thăm xứ Nghệ quê em
Có dòng Lam êm đềm như dải lụa
Uốn cong mình quanh nương ngô bãi lúa
Con thuyền nan nhẹ khua nước trên sông

Quê hương em còn đó những chiến công
Đã khắc ghi trong trang vàng lịch sử
Bao đời nay lưu truyền và gìn giữ
Đến mai sau và mãi mãi muôn đời

Đến quê em anh càng thấy tuyệt vời
Được thưởng thức những lời ca ví dặm
Nghe xao động bởi tình người đằm thắm
Ngọt ngào sao yêu lắm đúng không em

Về quê em anh nhớ từng cái tên
Kìa Thanh Chương hay Nghi An, Nghi Lộc
Anh nhớ từng ngọn đèo và con dốc
Nhớ con người khó nhọc cũng vượt qua

Người quê em ôi biết mấy chan hòa
Trong gian khó vẫn chói lòa ánh thép
Cả tấm lòng người nơi đây thật đẹp
Luôn bao dung và chung thủy, chuyên cần....

Anh ước muốn về cùng em một lần
Thăm Đảo chè khi mùa xuân nắng ấm
Ta cùng nhau chụp tấm hình lưu niệm
Tình quê hương luôn tiếp bước đường dài....





MỜI EM VỀ XỨ NGHỆ

Thơ: Hồ Như
Nghe ví dặm ngọt ngào xứ Nghệ
Rạo rực lòng đâu dễ mờ phai
Hồn quê thắm đượm trãi dài
Thương miền đất mẹ trúc mai nặng lòng

Người xứ Nghệ vẫn mong hội nhập
Chẳng so bì đất thấp trời cao
Nghĩa tình sau trước dạt dào
Tình sâu muối mặn, tâm giao cay gừng

Yêu thắm thiết “người dưng” trọn vẹn
Lửa nhiệt tình sẵn bén duyên cơ
Yêu nhau chín đợi mười chờ
Trăm thương ngàn nhớ bến bờ nào so

Em về nhé bến đò ngày ấy
Nâng duyên mình lên mấy tầm cao
Quê nghèo tình nghĩa ngọt ngào
Vẫn mong vẫn đợi để trao ân tình

Lời hẹn ước đinh ninh nguyện giữ
Yêu nhau rồi trọn chữ thủy chung
Hợp duyên tình mãi tương phùng
Theo anh về nhé ta chung tình đời.

KHÚC HÁT QUÊ ANH
Thơ: Ngọc Liên
Chiều buông khúc hát quê anh
Sông Lam lờ lững nước xanh mây trời
Điệu hò tha thiết gọi mời
Xốn xang em ước về chơi một lần.

Cùng anh mắt biếc trong ngần
Ngắm dòng sông lặng, ta gần nhau hơn
Mái chèo khua nước chập chờn
Câu hò ví dặm như hờn lòng ai.

Nghĩa tình da diết chẳng phai
Người đi mô cũng miệt mài nhớ quê
Em theo khúc hát tìm về
Hữu tình non nước hồn quê dạt dào.

Từng câu ví dặm ngọt ngào
Lòng say, men thắm em nào muốn xa
Tim vang khúc hát ngân nga
Điệu hò xứ Nghệ thiết tha mượt mà.

Theo vào muôn khúc tình ca
Về quê anh nhé, đậm đà ngày Xuân.





THĂM NGHỆ AN QUA THƠ

Thơ: Đình Sơn
Ai có về thăm đất Nghệ An
Nhiều bãi biển mây ngàn sóng vỗ
Sông Cồn Mộc lượn quanh thành cổ
Gia Long triều tìm chỗ dựng xây.

Giếng Mỵ Châu nước ngọt luôn đầy
Vườn Pù Mát cỏ cây xanh đủ
Nhìn Dũng Quyết thông ngàn cổ thụ
Huyện Nghĩa Đàn đồng phủ hướng dương.

Thác Xao Va hùng vĩ lạ thường
Chợ Nậm Cắn giao thương lịch sự
Núi Mộ Dạ ru hồn lãng tử
Biển Cửa Lò tình tứ mộng mơ.

Xã Kim Liên cội Bác sinh thờ
Bao văn sĩ dệt thơ thầm lặng
Chùa Sư Nữ bạt ngàn sen trắng
Hang Thẩm Ồm thiên tặng Thuận Châu.

Đền Hồng Sơn ngự uyển chuông lầu
Còn lưu giữ nhiều câu đối hiếm
Một lần đến mang hoài kỷ niệm
Cảnh hữu tình tô điểm Việt Nam.

TÌNH XỨ NGHỆ

Thơ: Lê Phương
Anh thường bảo quê mình xứ Nghệ
Đã lâu rồi chưa kể nhau nghe
Đằng sau tiếng hát câu vè
Đắm hồn mê mẫn lặng nghe điệu hò

Rồi thủ thỉ nhỏ to tâm sự
Đất quê mình lịch sử dội vang
Ngã Ba Đồng Lộc tên vàng
Những cô gái trẻ viết trang sách hồng

Điệu ví dặm bến sông vọng mãi
Dòng sông Lam uốn dải lụa đào
Nghĩa tình muối mặn gìn trao
Khúc ca thuở ấy ngọt ngào chẳng vơi

Hồn quê gửi muôn lời thầm lặng
Chốn cội nguồn sen trắng nở bung
Biết bao liệt sỹ anh hùng
Địa linh nhân kiệt Miền trung kiên cường

Đất quê Mẹ phong sương gió bảo
Đậm nghĩa tình manh áo sẽ san
Thiên tai lũ lụt ngập tràn
Tấm lòng cả nước chứa chan ấm nồng.

(đang cập nhật...)
  1. Nguyễn Nhật CUNG BUỒN XỨ NGHỆ !
    (Viết cho trận lũ lụt ở Nghệ An)

    Còn đâu kinh thành tráng lệ
    Ta nhìn chẳng thấy Vạn An
    Ngỡ ngàng hồn Mai Thúc Đế
    Sầu thương lũ cuốn Nam Đàn

    Phượng Hoàng Trung Đô ải trấn
    Giờ đây mưa gió mịt mùng
    Xuân Hoà trong cơn lận đận
    Ông Trời đã phụ Quang Trung

    Con Cuông quê nghèo ngập úng
    Lam Giang nước chẳng xanh màu
    Cả đời siêng năng làm lụng
    Mẹ còn sót lại nỗi đau

    Con chim không còn chổ đậu
    Chẳng nơi em Thái múa xoè
    Người tình nơi xa có thấu
    Cung buồn Xứ Nghệ ai nghe !
  2. Phạm Chiến XỨ NGHỆ QUÊ TÔI!

    Ôi xứ NGHỆ !...miền trung nắng gió
    Thổn thức lòng ,như gõ giấc mơ
    Bao nhiêu nỗi nhớ xô bờ
    NGHỆ AN yêu dấu nên thơ trữ tình

    Nơi mảnh đất, THÀNH VINH sáng chói
    Khí thiêng hùng,chiếu rọi non sông
    Xứng danh con LẠC cháu HỒNG
    Sách lưu ,sử chép,chiến công hào hùng

    Đây vị tướng, QUANG TRUNG NGUYỄN HỤÊ
    Vị vua tài, lắm kế ,đức cao
    Quê tôi còn lắm anh hào
    Địa linh nhân kiệt không đâu sáng bằng

    Tượng đài BÁC hiên ngang sừng sững
    Dù bão giông ,vẫn vững đất trời
    Người là gương sáng muôn nơi
    Để bao thế hệ đời đời noi theo

    Ôi xứ NGHỆ , còn nghèo vất vả
    Nguyện trong lòng ,cũng chả thể quên
    Quê hương hai tiếng mẹ hiền
    Cho ta sức sống niềm tin cuộc đời

    Mờ bạn ghé, vào chơi xứ NGHỆ
    Để hiểu hơn ,ý chí con người
    Ai ai mặt cũng vui tươi
    Hân hoan chào đón , xin mời vô thăm!...
  3. Khac Chuong --- TUI YÊU XỨ NGHỆ QUÊ TUI ---
    (Ngôn ngữ địa phương)

    Tui yêu lắm, con ngài Xứ Nghệ
    Mải muôn đời, vẩn thế trung kiên
    Tui đi khắp cả ba miền
    Nỏ mô sánh được cấy tên quê mình.

    Tui yêu lắm thành Vinh mộc mạc
    Nam Đàn yêu có Bác sinh thời
    Ngắm đồng lúa tốt ai ơi
    Đồi chè xanh mướt đây rồi ,nắng mai.

    Tui yêu quá nhửng bài ví dặm
    Nhửng câu từ thăm thẳm tình thương
    Tui yêu cả nhửng con đường
    Tui yêu cả dảy Trường Sơn giáp Lào.

    Tui yêu lắm trăng sao Xứ Nghệ
    Độ hè về như thể sáng hơn
    Tui yêu tiếng sóng dập dờn
    Cửa Lò biển đẹp,gió Phơn cháy lòng.

    Tui yêu lắm thủy chung núi Quyết
    Cạnh dòng Lam biêng biếc một màu
    Tui yêu Bến Thủy hai cầu
    Song song sánh bước cùng nhau, tuyệt vời.

    Tui nhớ mải một thời Xô Viết
    Trống Ba Mươi,thống thiết vọng về
    Búa,liềm...khua rộn vùng quê
    Thực Dân khiếp sợ, bốn bề thất thanh.

    Yêu xứ Nghệ,đóng đanh tư tưởng
    Nghỉa đồng bào luôn hướng cao,xa
    Từ trong tiếng nói đậm đà
    Từ trong nghỉa cử bao la tình ngài.

    Tui quý lắm ai ơi máu Nghệ
    Luôn sục sôi như thể một dòng
    Đồng bằng,sông núi,Biển Đông
    Kinh,Mường,Mán,Thổ...củng hồng như nhau.

    Tui quý lắm nhửng câu cửa miệng
    Rứa,mô,tê,...răng,liệng,nhởi,nà...
    Chộ,dòm,...ngẩn,nớ,...dưn choa...
    Muôn đời,mải mải...vữn là Nghệ An.
  4. Thủy Tiên VỀ NGHỆ AN

    Anh vẫn kể quê mình đẹp lắm
    Đất NGHỆ AN say đắm lòng người
    Nhìn xem sông núi rạng ngời
    Nơi này hào kiệt các thời dội vang.

    HUYỆN NAM ĐÀN, BỘI CHÂU quật khởi
    GỌI ĐỒNG BÀO tiến tới ĐÔNG DU
    Ghé KIM LIÊN, đến HOÀNG TRÙ
    Nhà tranh tiếng mẹ hời ru quê NGƯỜI.

    LÀNG SEN vẫn bồi hồi tưởng nhớ
    Mái rạ nghèo từ thủa ấu thơ
    Khởi nguồn chí lớn cơ đồ
    Vang rền thế giới BÁC HỒ ở đây.

    HƯNG NGUYÊN huyện bề dày cách mạng
    LÊ HỒNG PHONG theo ĐẢNG kiên cường
    MINH KHAI người vợ đảm đương
    Anh hùng chớ kể, má hường nào thua.

    THANH CHƯƠNG đó đang mùa mít rộ
    Món nhút ngon bỡ ngỡ lần đầu
    NAM ĐÀN tương chấm là câu
    Đặc biệt hàng đầu hai món vào thơ.

    Kể tiếp nữa ngẩn ngơ người ạ
    Là MIẾN LƯƠN nay đã vang xa
    Địa cầu cũng được đi qua
    Anh nhớ làm quà cho bé nghe không?

    Biển CỬA LÒ nhìn trông lộng lẫy
    Thúng khơi xa mực nháy tràn trề
    Đậm đà vị ngọt hương quê
    Ghẹ cua, tôm, cá, cứ về thuyền anh.

    Chuột YÊN THÀNH cũng thời đặc sắc
    Uốn sữa tươi TÊ HẮT (TH TRUE MILL) tuyệt vời
    Mời em đầy đủ no xơi
    Ta cùng ca hát vài lời tình quê.

    ĐIỆU VÍ DẶM chết mê anh ạ!
    GIẬN MÀ THƯƠNG yêu quá tình người
    SÔNG QUÊ KHÚC HÁT gọi mời
    Thuyền anh NEO ĐẬU là nơi BẾN TÌNH.

    THÀNH VINH đó quê mình XỨ NGHỆ
    NÓN BÀI THƠ dành để tặng em
    Quảng trường dựng, Đại học lên
    MÁT PHÙ SINH THÁI là tên chốn về.

    Lời mời gọi về quê anh đấy
    Em theo chàng mái đẩy chèo đưa
    NGHỆ AN yêu mấy cho vừa
    Con người, cảnh vật nay xưa đều tình.
  5. Thien Pham Ba Du Xuân!
    Cùng em leo đỉnh Non Hồng,
    Giữa trời Xứ Nghệ bềnh bồng mây trôi.
    Mùa xuân hoa ngát trên đồi,
    Suối đưa điệp khúc không lời mà say!

    Chiều tà, bạt cánh cò bay,
    Ngỡ ngàn hạc trắng để say lòng người.
    Em như tiên nữ trên trời,
    Ngọc Hoàng sai xuống ,sống đời ...với anh!
Sửa bài đăng