Tuyển chọn Thơ Lục Bát viết về Cha Mẹ rất hay (hãy xem dù chỉ 1 lần)

14/08/2018
(iini.net) Tuyển chọn những bài thơ lục bát viết về Cha Mẹ rất hay, xúc động và ý nghĩa mà bạn nên xem qua dù chỉ 1 lần. Những bài thơ này đã được iini.net chọn lọc rất kĩ trước khi gửi đến bạn đọc.

Tình mẫu tử & tình phụ tử là tình cảm rất thiêng liêng, không có gì có thể đánh đổi được. Qua chùm thơ này, iini.net hi vọng tất cả chúng ta sẽ dành thời gian để suy nghĩ về cha mẹ, để rồi biết lo lắng & yêu thương cha mẹ mình nhiều hơn..


thơ lục bát viết về Cha Mẹ
thơ lục bát viết về Cha Mẹ (ảnh: internet)

Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #01
THƠ LỤC BÁT: NÓI VỚI CHA MẸ
Tác giả: Bách Tùng Vũ

Con xin kính hiếu Mẹ Cha
Bằng lời thơ để viết ra nỗi lòng...
Nhớ khi còn bế còn bồng
Nhớ khi giọt máu đỏ hồng Mẹ mang
Mười ngày chín tháng gian nan
Trèo non lội suối nắng chang trên đầu...

Con nằm bụng Mẹ...biết đâu
Đầu trần chân đất luồn sâu trong rừng...
Hết rừng rồi đến lội Bưng
Kiếm từng hạt lúa mót từng củ khoai.
Mẹ nào than vãn với ai
Chỉ mong lúa thóc đầy vai gánh về...

Cha thì vất vả đồng quê
Sớm chiều lặn lội dãi dề nắng mưa...
Ầu ơ... Gió đẩy gió đưa
Hoàng hôn bóng đổ, Mẹ chưa thấy về...
Bao năm gian khổ không nề
Thay năm bảy chổ...dời quê bao lần...

Đi đâu cũng khổ cũng bần
Vì đàn con đó, năm lần Mẹ sinh
Tủi thân lúc nhục...khi vinh
Mẹ luôn cam chịu, một mình lặng im...
Cuộc đời bảy nổi ba chìm
Lênh đênh mười tám lần tìm an cư...

Rằng xem có lúc tưởng như
Dừng chân đất ấy kể từ hôm nay
Rồi đâu tai gió vạ bay
Lại đành nối tiếp tháng ngày tha hương
Nhiều năm thấm những gió sương
Trải bao cay đắng, trăm đường bể dâu...

Thương nhiều...Manh áo vá, khâu
Mò cua bắt ốc đồng sâu...những ngày...
Cái nghèo ôm lấy thân gầy
Đi đâu cũng khổ,cuốc cày quanh năm
Thân cò hôm sớm chỉ chăm...
Mưa thâm gió bấc rét căm tê lòng...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #02

THƠ LỤC BÁT: MẸ TÔI

Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát mẹ tôi
thơ lục bát: Mẹ tôi (ảnh: internet)

Một đời khó nhọc vì con
Thân cò lặn lội héo hon tháng ngày
Giọt mồ hôi mặn, mắt cay
Gian lao vất vả...rủi may phận đời...
Con thương Mẹ quá Mẹ ơi
Chiều nay nhớ lại... Những lời ru xưa ...

Sau hè bụi chuối gió đưa ...
Ầu ơ...Câu hát như vừa hôm qua
Trời mưa lay đám hoa cà
Ru em...con ngóng... Mẹ à Mẹ đâu?
Mẹ còn lặn lội đồng sâu
Mò cua bắt ốc ,hái rau mang về...

Những ngày mưa gió lê thê
Thương đàn con nhỏ ngô nghê đói lòng
Rau rừng ăn với tép đồng
Ráng ăn gắng nuốt kiếm dòng sữa non
Sữa này là để cho con
Ôm bầu vú Mẹ bú ngon bú lành...

Dẫu là một chút rau canh
Có trong sữa Mẹ con nhanh lớn dần
Cuộc đời thay đổi trăm lần
Lên non xuống bể cực thân dãi dầu...
Những đêm gió bấc canh thâu
Cha cày Mẹ cuốc, đèn dầu lét leo...

Thương đàn con nhỏ nhóc nheo
Đêm dài cặm cụi hắt heo mưa phùn
Ban ngày chân lấm những bùn
Đêm xuống không nghỉ, vẫn luồn trong mưa
Cái nghèo đeo bám dây dưa
Dài năm, rộng tháng mà chưa dứt nghèo...

Vì sinh thân phận bọt bèo
Mẹ tôi cũng đặng chiều theo ý trời
Thân gầy lam lũ một đời
Đói no kham khổ không lời oán than...
Chiều nay con gửi gió ngàn
Nhắn lời đến Mẹ... Vô vàn... Thương yêu...!

xem thêm: thơ hay viết về Mẹ (những bài thơ viết về Mẹ thật hay và cảm động với nhiều thể loại..)

Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #03

THƠ LỤC BÁT: CHA ƠI

Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát Cha Ơi
thơ lục bát Cha Ơi.. (ảnh: internet)

Trời sinh cây sấu, cây gòn
Chịu bao giông tố vẫn còn đứng trơ
Giống như Cha, tự bao giờ ?
Hao gầy năm tháng mà vờ khỏe ra
Con thương Cha lắm, ơi Cha...
Nhọc nhằn hôm sớm chẳng mà thở than.

Mẹ sinh con thuở cơ hàn
Để Cha lặn lội trong hang, trong rừng
Sớm chiều cơ cực quá chừng
Khổ nghèo Cha gánh trên lưng nặng oằn
Lo con được một miếng ăn
Gồng mình lam lũ khó khăn nhường nào .

Cha Ơi...i...i...

Đói lòng ăn trái ổi đào
Sống nhăn đắng chát mà trào lệ tuôn
Chiều nghe chùa vọng tiếng chuông
Bồi hồi tưởng nhớ mà buồn hắt hiu
Những ngày vui biết bao nhiêu
Thuở Cha còn sống con nhiều sướng vui.

Nhớ ngày buôn bán ngược xuôi
Lo cơm, chạy chợ mà vui phận nghèo
Một đàn con nhỏ nhóc nheo
Vì thương thương lắm, phải đeo nợ đời
Lạnh lùng dầm hạt mưa rơi
Lệ chan với nước mà lời không than.

Những ngày lội cánh đồng hoang
Gò lưng mà kéo lưới mang cá về
Đêm dài mưa gió lê thê
Mẹ mang bụng chửa, Cha về càng khuya...
Cũng là lặn lội ngoài kia
Kiếm thêm con cá để chia cho đều...

Cha ơi...! Con nhớ Cha nhiều
Khóc bao nhiêu nữa cho chiều thôi rơi
Xin người hãy nhớ người ơi
"Giơ cao đánh khẽ" nặng lời là Cha
Dù Cha mắng chửi rầy rà
Roi đòn Cha đánh cũng là Cha thương .

Chiều nay nhìn khói bếp vương
Bây giờ đâu nữa nẻo đường Cha đi
Để con đứng đợi làm chi
Mỏi mòn ngồi ngóng, Cha thì nơi đâu ?
Trông vào đôi mắt trũng sâu
Có hai giọt lệ, khóc sầu...Cha...ơi...!!!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #04
THƠ LỤC BÁT: NGƯỜI CHA NGHÈO
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát người cha nghèo
thơ lục bát: Người Cha Nghèo (ảnh: internet)

Con vào đại học rồi sao?
Lòng Cha vui sướng nao nao cả ngày...
Hôm qua nhận được tin này
Con mừng tíu tít chạy bay về nhà
"Cha ơi, con đậu rồi nà"...
Cha rơi nước mắt, nhưng mà... Cười vui...!

Quanh năm lặn lội ngược xuôi
Bán buôn vất vả để nuôi cả nhà...
Từ ngày con học cấp ba
Trường ở trên huyện, con ra ở nhờ...
Còn Cha từ sáng tờ mờ
Ra đường buôn bán đợi chờ người qua...

Có khi là thúng khổ qua
Cha gieo dưới ruộng đem ra chợ chiều
Có lần được ít hạt điều...
Cha trồng trên rẫy đã nhiều năm qua
Rồi khi thì mấy trái cà,
Mấy quả me chín... Con gà Cha nuôi...

Ngày vào Đại Học con vui...
Còn Cha vất vả ngược xuôi chợ đời
Bán buôn đủ thứ kiếm lời
Quanh năm chẳng dám nghỉ ngơi bao giờ
Nhà còn mấy đứa em thơ...
Mẹ thì đau ốm cũng nhờ tay Cha...

Ngày dài tháng rộng bao la
Con vừa đi học, vừa ra dạy kèm
Còn Cha cực khổ lấm lem
Mồ hôi đổ nắng, ướt mèm áo Cha
Tháng ngày vất vả bôn ba
Khi thì làm mướn, khi ra chợ chiều...

Cha Ơi...!

Cha ơi... Thương biết bao nhiêu...
Mưa thì ướt sũng, nắng thiêu cháy người
Quanh năm buôn bán chải bươi...
Làm Cha làm Mẹ... một người là... Cha
Con mong mau Đại Học ra
Con gồng gánh hết... Cả nhà...cho Cha...!

xem thêm: thơ hay viết về Cha (những bài thơ viết về Cha thật hay và cảm động với nhiều thể loại..)

Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #05
THƠ LỤC BÁT: NƯỚC MẮT CHẢY XUÔI
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát Nước Mắt Chảy Xuôi
thơ lục bát: nước mắt chảy xuôi (ảnh: internet)

Bao đời nước mắt chảy xuôi
Khi nào chảy ngược... Con nuôi Mẹ già ?
Bao đời cháu quý ông bà
Thương thì thương thế, nhưng mà có nuôi ?
Tuổi già vai gánh lưng gùi
Long đong vất vả, ngược xuôi chợ đời.

Ví dầu con hỡi con ơi
Mười con một Mẹ, Mẹ thời vẫn nuôi
Nay con nuôi Mẹ có vui
Mà sao tranh cãi Mẹ tui, Mẹ bà...
Tháng này Mẹ ở anh ba
Tháng sau qua ở bên nhà chị hai...

Tiền bạc cho ít lai rai
Mẹ già rồi có cần xài gì đâu
Muốn thì xin lấy một câu
Đừng có tự ái làm rầu tụi con
Đừng có khóc lóc nỉ non
Than buồn than khổ, để còn làm ăn...

Con ơi...!

Mẹ nào đâu có khó khăn
Cũng vì già cả cằn nhằn mấy câu
Cũng vì cái tính lo âu
Nào Mẹ có muốn làm rầu các con
Cũng vì minh mẫn không còn
Mẹ già trí nhớ cũng mòn hao theo...

Mẹ thương đứa khổ đứa nghèo
Đứa thì không có, đứa đeo đầy vàng
Buồn thương Mẹ có phàn nàn
Cũng là núm ruột Mẹ mang cả mà
Anh em cùng một Mẹ Cha
Đỡ đần nhau nhé, đừng xa...con à.

Đứa nào hư hỏng bê tha
Đứa nào nghịch tử cũng là Mẹ mang
Tội Mẹ xin gánh trăm đàng
Các con hoà thuận Mẹ an trong lòng
Đời Mẹ già chết cũng xong
Lòng Mẹ sau trước chỉ mong một điều...

Dù cho tranh cãi bao nhiêu
Thì anh em vẫn thương nhiều nhé con...
Rồi Mẹ cũng sẽ không còn
Các con hãy giữ cho tròn tình thân
"Anh em như thể tay chân"
Sướng vui, nghèo khó...đỡ đần...nghe con...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #06
THƠ LỤC BÁT: ĐÔI MẮT CỦA CHA
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát đôi mắt của cha
thơ lục bát: đôi mắt của Cha (ảnh: internet)

Cha ơi...!

Trời sinh Cha kiếp mồ côi
Cực thân vất vả nổi trôi dòng đời
Tuổi thơ thiếu tiếng ru hời
Bà ra đi lúc Cha thời lên ba
Lên năm Ông cũng rời xa
Mồ côi cả Mẹ lẫn Cha tội tình

Tủi thân lủi thủi một mình
Đói no vất vả thân hình xanh xao
Cuộc đời cay đắng biết bao
Sống nhờ ở tựa mòn hao dáng gầy
Quê nghèo lam lũ cấy cày
Mò cua bắt ốc những ngày bão giông

Xuân qua rồi lại lập đông
Sớm chiều làm mướn làm công đủ đường
Lớn lên duyên nợ đo lường
Vận vào số kiếp đoạn trường xót xa
Cái nghèo đeo bám chẳng tha
Để cho năm tháng thân Cha nhọc nhằn

Thương sao nắng gió khô cằn
Áo cơm lo lắng in hằn mắt sâu
Cha nào than vãn một câu
Thương con còn nhỏ, canh thâu thở dài
Cũng âu số phận an bài
Đàn con bảy đứa là tài sản thôi

Sá gì cái phận mồ côi
Làm tớ cũng đặng, làm tôi cũng đành
Mong đàn con nhỏ học hành
Đứa vui cái chữ, đứa dành điểm năm...
Trải bao giông tố thăng trầm
Đứa nên gia thất, đứa tầm cao sang

Tuổi già bệnh tật Cha mang
Chỉ còn đôi mắt cũng tan ánh nhìn
Đau thương trăm lại chất nghìn
Bạc nào đổi được, hỏi tiền nào mua ?
Đời Cha mặn đắng cay chua...
Còn lại đôi mắt già nua mù loà.

Cha ơi...!

Chiều nay con khóc vỡ oà
Con thương Cha quá...Cha à...Cha ơi...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #07

THƠ LỤC BÁT: HỒI TƯỞNG MẸ

Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát hồi tưởng Mẹ
thơ lục bát: hồi tưởng Mẹ (ảnh: internet)

Trời mưa tháng sáu dầm dề
Ngồi buồn con lại nhớ về thuở xưa
Giọt sầu rơi rớt song thưa
Hiện về kỉ niệm như vừa hôm qua
Những ngày đói rách nhà ta
Con thương nhiều lắm Mẹ à Mẹ ơi ...!

Tuổi thơ ai cũng một thời
Dấu yêu gìn giữ những lời Mẹ ru
Nhớ ngày mưa gió âm u
Mẹ còn bươn chải đồng thu lúa mùa
Thương sao thương mấy cho vừa
Cực thân chẳng thiếu cũng thừa gian nan

Mẹ ngày bụng chửa dạ mang
Trèo non lội suối không than nửa lời
Trông lên đỉnh núi xa vời
Ngày năm bảy dặm nát tơi chân trần
Tay bươn tay chải tảo tần
Nhặt nhạnh gắng sức vì cần cho con

Dãi dầu mưa nắng héo hon
Chân không mà bước lên non xuống ngàn
Có khi gặp phải tai nàn
Máu cùng nước mắt hòa chan mưa rừng...
Rồi khi đồng nước đầy Bưng
Lặn lội hôm sớm không ngưng không sờn

Một thân hiu quạnh cô đơn
Buồn nơi xa vắng thương con nhớ chồng
Buồn trông xa thẳm trên đồng
Thân cò lạc lõng giữa dòng mênh mông
Buồn trông đi giữa dòng sông
Đò neo bến vắng, người trông người về...

Mẹ tôi gian khổ trăm bề
Bèo trôi bọt nước đi về một thân
Cát bùn dẫu lấm tay chân
Khổ đau dẫu mấy gian truân dập vùi
Một đàn con nhỏ Mẹ nuôi
Nên người trọn vẹn...Ngày vui...Bây giờ ...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #08

THƠ LỤC BÁT: KHÓC MẸ

Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát khóc thương mẹ đã mất
thơ lục bát: khóc Mẹ (ảnh: iini.net)

Chiều rơi thăm thẳm buồn trôi
Từng đàn chim vịt ỉ ôi bay về
Cảnh nhà xơ xác thảm thê
Rưng rưng nhớ Mẹ tái tê giọt sầu
Giờ này Mẹ ở nơi đâu ?
Vườn rau rũ rượi, dây bầu héo khô.

Khói nhang nghi ngút quanh mồ
Khăn tang con quấn, mà cô quạnh lòng...
Mẹ nghèo vất vả long đong
Nuôi đàn con nhỏ mà không có chồng
Cha đi biền biệt... Ngóng trông
Từ thời con mới lọt lòng Mẹ ra.

Đứa thì lên bảy, lên ba
Đứa thì vừa mới sinh ra trên đời
Tháng ngày đau đớn chơi vơi
Một mình vất vả rạc rời tấm thân.
Đàn ông yêu Mẹ...đỡ đần
Thương con Mẹ bảo chẳng cần lấy ai.

Rồi xuân Mẹ cũng tàn phai
Dãi dầu mưa nắng năm dài nuôi con
Nhà nghèo vay mượn thóc non
Đến mùa phải trả, mà còn nợ đeo
Thân mình lam lũ gầy teo
Một sương hai gió, nương theo dòng đời.

Ầu ơ... Tiếng Mẹ ru hời
Từ nay thôi đã...về trời còn đâu
Trước mộ con cúi gục đầu
Nỉ non con khóc giọt sầu rơi rơi
Đâu còn hai tiếng...Mẹ ơi..
Vì cơn bạo bệnh Mẹ rời nhân gian.

Chiều nay chim Nhạn lạc đàn
Cô đơn bay mãi vào hoàng hôn xa
Lời ru ai hát... Ơi...à...
Sầu đau thắt ruột lệ nhòa tuôn rơi...
Con quỳ con khóc...Mẹ ơi...
Mẹ về đây nhé... Bên đời... Với ...con...!

xem thêm: 1001 bài thơ tiếc thương Cha Mẹ đã mất, nhớ hơi ấm ngày xưa!

Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #09
THƠ LỤC BÁT: BÀN TAY MẸ
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát viết về bàn tay Mẹ già vất vã
thơ lục bát: bàn tay Mẹ (ảnh: internet)

Bao năm vất vả cấy cày
Nên bàn tay Mẹ héo gầy nhăn nheo
Dãi dầu mưa nắng phận nghèo
Tay Mẹ gặt hái, lưng đèo con thơ...
Bàn tay đưa võng ầu...ơ
Ru con ngủ trọn giấc mơ trưa hè...

Bàn tay chèo chống xuồng, ghe...
Lặn lội buôn bán quả me, quả xoài...
Bàn tay chạy chợ sớm mai
Gánh rau đi bán, chẳng ai đỡ đần...
Bàn tay Mẹ đã chai sần...
Cũng vì khó nhọc, nghèo bần...nuôi con...

Tay người móng đỏ, móng son...
Tay Mẹ thô ráp, chẳng thon ngón nào
Tay người trắng trẻo hồng hào
Tay Mẹ đen đúa, móng nào cũng hư...😢
Tay người đẹp tựa tiểu thư...
Còn bàn tay Mẹ xấu như bà già...

Dù tay Mẹ chẳng nuột nà
Đôi tay của Mẹ chính là cô tiên
Con yêu những ngón tay hiền
Khi con té ngã Mẹ liền đỡ nâng
Khi con lỡ bước sa chân
Cũng bàn tay Mẹ... Bao lần thứ tha...

Từ khi con học chữ a...
Tay Mẹ nắn nót mượt mà từng ô
Bàn tay ráp ráp thô thô...
Những ngày mưa bão... hong khô chăn màn...
Bàn tay sáng nấu cơm rang
Con ăn đỡ đói ... Trường làng học chăm...

Con xa Mẹ đã bao năm
Thương bàn tay Mẹ nay trăm tuổi già
Về nghe Mẹ hát ơi à...
Xoa đầu Mẹ bảo : tổ cha nhà mày...
Mẹ ơi, con đã về đây...
Để được áp má... Vào tay... Mẹ hiền ...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #10
THƠ LỤC BÁT: MẸ ƠI CON ĐÃ VỀ
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát Mẹ ơi con đã về
thơ lục bát: Mẹ ơi con đã về (ảnh: internet)

Bao nhiêu năm tháng cuộc đời
Ngược xuôi đất khách, xa vời cố hương
Mẹ già mòn mỏi nhớ thương
Thời gian trông ngóng, pha sương mái đầu
Quê nghèo mưa nắng dãi dầu
Thương sao câu hát ví dầu ầu ơ

Những ngày đất khách bơ vơ
Bon chen hối hả giấc mơ kim tiền
Xa quê giọng nói khác miền
Cô đơn lại nhớ Mẹ hiền xiết bao
Những ngày sức khỏe gầy hao
Nhớ bàn tay Mẹ hôm nao dịu dàng

Ầu ơ gió thổi lên ngàn
Gió đưa xuống bể rung hàng phi lao
Gió lay hoa rụng bờ ao
Mẹ đưa tay võng đêm sao, ru hời
Nhớ nhiều cái thuở ấu thời
Nhớ câu Mẹ dạy, nhớ lời Cha răn

Quê mình vất vả khó khăn
Miếng cơm manh áo trở trăn suốt mùa
Đồng khô cỏ cháy gió lùa
Nắng nung rát bỏng, mưa ùa nước dâng
Đất nghèo Mẹ phải cực thân
Sớm chiều lam lũ tay chân lấm bùn.

Con đi muôn bước nghìn trùng
Xa xôi dịu vợi nơi vùng phồn hoa
Đêm nằm nhớ Mẹ thương Cha
Nhớ dòng sông lở ,nhớ hoa lục bình
Nhớ đêm trăng xuống nhà mình
Quây quần êm ấm bên bình trà thơm

Nhớ từng bụi chuối, cây rơm
Nhớ hương ngào ngạt bát cơm quê nhà
Nhớ tình làng xóm thật thà
Chia bùi sẻ ngọt quả cà, trái dưa ...
Quê mình vẫn đó như xưa
Ngày con trở lại đò đưa xuôi dòng

Vẫn đây hương lúa trổ đòng
Con sông nước lớn nước ròng êm trôi
Lưng trâu chú bé vẫn ngồi
Diều ai cao vút trên đồi xa xa...
Vui chân con bước về nhà
Ôm con mẹ khóc...Vỡ oà...Nhớ con...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #11
THƠ LỤC BÁT: CƠM QUÊ CỦA MẸ
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát cơm quê của Mẹ
thơ lục bát: cơm quê của Mẹ (ảnh: internet)

Chiều nay con đã về nhà
Ăn cơm Mẹ nấu, đậm đà vị quê
Dưa cà, cá mắm... Con mê...
Dù là đạm bạc, chẳng chê bao giờ...
Xa quê năm tháng mịt mờ...
Nhớ cơm Mẹ nấu... Con mơ về nhà...

Canh cua, cà ghém quê ta
Kho tiêu cá bống... Sao mà ngon ghê
Ngọc ngà cơm trắng lúa quê
Dẻo thơm từng hạt, con mê mẩn lòng
Ngọt ngào bát nước giếng trong
Dù đi trăm nẻo nhớ mong quê nhà.

Hạt cơm từ gạo mà ra...
Từ tay Mẹ bón, tay Cha vun trồng
Xanh tươi từng ngọn rau đồng
Ruộng sâu bắt được con còng con cua...
Cá lóc Mẹ nấu canh chua...
Ao nhà nuôi được, chẳng mua thứ gì...

Rẫy nương ngô, sắn, khoai mì...
Đến mùa thu hoạch Cha đi mang về...
Nhớ ngày còn bé ngô ngê...
Chăn trâu, cắt cỏ trên đê mỗi chiều
Cánh đồng lộng gió hiu hiu
Hoàng hôn đỏ thẫm... Sáo Diều vi vu...

Nhớ từng câu hát, lời ru...
Bao năm in dấu, cho dù xa quê...
Dòng sông uốn lượn quanh đê
Nhà ai khói bếp chiều về... Tỏa bay
Nồng nàn hương vị mê say...
Thơm mùi gạo mới của ngày mùa quê...

Chiều nay Mẹ bắt cá trê
Bầu non Mẹ hái đem về nấu canh...
Ôi...sao mát ngọt trong lành
Cơm quê Mẹ nấu để dành cho con...
Dù đi khắp núi cùng non...
Cơm quê Mẹ nấu...thơm ngon nhất đời...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #12
THƠ LỤC BÁT: MẸ DẠY CON
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát Mẹ dạy con
thơ lục bát: Mẹ dạy con (ảnh: internet)

Cảm ơn Mẹ đã sinh con
Cho ngời nét mặt, cho tròn lục căn
Cảm ơn đời những khó khăn
Cho con nếm trải để tăng sức bền
Cảm ơn nghèo đói... Lênh đênh
Cho thân vất vả mà nên con người .

Này con...!

Cuộc đời dù lắm khóc, cười
Thân tâm rèn luyện cho tươi mặt mày
Giàu sang phú quý là may
Lỡ mà nghèo đói khéo rày lập thân
Sống thời đo đếm, đong cân ...
Khéo tròn vun vén thì dần ấm no.

Của người không dễ ai cho
Nếu may giàu có phải lo để dành
Thế thời bớt tính đành hanh
Thủ thường an phận cho lành tấm thân
Học hành cho hết chữ "Nhân"
Làm người không dễ nên cần rèn thêm.

Chăm lo đèn sách từng đêm
Ban ngày học một, tối nên học mười
Gặp người luôn nở nụ cười
Chào trên hỏi dưới cho tươi tấm lòng
Giữ tâm như cái giếng trong
Đừng nên vấy bẩn vì đong những bùn.

Anh em hoà thuận vén vun
Mẹ Cha đối đãi phải luôn hiếu hoà
Vợ chồng tình cảm thiết tha
Sống luôn nhường nhịn sẽ là ấm êm
Thân trai không được yếu mềm
Gắng làm rường cột lo thêm nếp nhà.

Phần gái trọn đạo nho, gia
Bên chồng, bên vợ, ruột rà...hỏi han
Con cái dạy dỗ đàng hoàng
Mình làm gương sáng, con đàng noi theo
Cuộc đời duyên tốt mình gieo
Đừng gieo nghiệp xấu...mãi nghèo...nhé con...!

xem thêm: thơ nói với con (những bài thơ yêu thương và dạy bảo của cha mẹ dành cho con cái..)

Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #13
THƠ LỤC BÁT: LỜI RU
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát Lời ru của Mẹ
thơ lục bát: lời ru (ảnh: internet)

À...ơi...!

Trời mưa ướt áo Mẹ tôi
Trên đường quang gánh một đôi nặng oằn
Bờ vai gầy yếu khô cằn
Bàn tay chai sạn nhọc nhằn áo cơm
À ơi cái Tép cái Tôm
Con ra đỡ Mẹ chạy cơn mưa rào

Quê hương tôi tự thuở nào
Lời ru của Mẹ đi vào câu ca
Từ khi lên bảy lên ba
Lời ru em đã ngân nga sớm chiều
Tuổi thơ thương lắm cánh diều
Bay vào giấc ngủ những điều thần tiên

Lời ru quyện nắng ngoài hiên
Vút vào tiếng gió trên triền đê xa
Chiều về làng, sáo ngân nga
Dòng sông bến nước cây đa mái đình
Yêu thương nhiều lắm nghĩa tình
Ngọt ngào câu hát quê mình thiết tha

Lời ru có hạt mưa sa
Áo nâu ướt đẫm Mẹ Cha nhọc nhằn
Lời ru khi có chị Hằng
Trẻ thơ tíu tít đêm trăng thanh bình
Lời ru ta đó với mình
Đi xa nhớ lắm cái tình thôn quê.

À ơi...!

Lời ru thương nghĩa phu thê
Nặng vay cơm áo trăm bề lo toan
Lời ru cái kiếp đa đoan
Vận vào phận gái mắc oan tiếng đời
Lời ru bậu lỡ hết thời
Long đong bến đục ông trời mỉa mai...

Câu ca day dứt lòng ai
Dù đi bốn bể vẫn hoài nhớ thương
Câu ca sầu lắng quê hương
Khổ đau chát mặn gió sương vẫn đằm
Câu ca lên bổng xuống trầm
Hồn quê thắm thiết... Lặng thầm...lời ru !


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #14
THƠ LỤC BÁT: NHỚ NHÀ XƯA
Tác giả: Bách Tùng Vũ

thơ lục bát nhớ ngôi nhà xưa
thơ lục bát: nhớ nhà xưa (ảnh: internet)

Nhớ xưa bên mái tranh nghèo
Cha cày mẹ cuốc, con trèo đồi Kham
Những ngày cơ cực lũ lam
Nuôi con không quản, khổ kham đủ điều
Nắng mưa sớm tối những chiều
Tay bồng tay bế với nhiều lo toan

Đói lòng Mẹ khổ Cha mang
Để đàn con nhỏ, bình an học hành.
Những đêm Mẹ thức thâu canh
Gió lùa mái lá, mong manh áo sờn
Những ngày Cha trượt đèo trơn
Chân cao chân thấp cô đơn giữa rừng

Những ngày vất vả quá chừng
Mẹ tôi khâu nón đã từng chai tay
Rách rời áo vá Mẹ may
Mùa đông lạnh lẽo con thay ấm lòng
Những mùa lúa trổ trên đồng
Anh em bắt ếch bắt còng mò cua

Những ngày dang nắng buổi trưa
Thả diều đá bóng thuở chưa xa nhà
Bữa cơm mắm muối dưa cà
Đơn sơ đạm bạc nghèo mà thật ngon...
Giờ đây lặn lội chen bon
Nhớ Cha thương Mẹ mắt con lệ sầu

Chiều nay nhớ tiếng ơ ầu
Ai ru con ngủ ví dầu ngân nga
Lòng con nhớ Mẹ phương xa
Chén cơm ai xới, ly trà ai bưng ?
Cuộc đời nước mắt rưng rưng
Chảy xuôi năm tháng không ngưng nỗi buồn

Lệ đầm cứ mãi Mẹ tuôn
Vì con còn mãi để buông trôi đời...
Chốn miền Nam, bóng xa vời
Con đi năm tháng rong chơi quên mình
Nỗi niềm Mẹ mãi lặng thinh
Chôn sâu ngàn khối nặng tình thương con...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #15
THƠ LỤC BÁT: GÀ TRỐNG NUÔI CON
Tác giả: Bách Tùng Vũ

gà trống nuôi con
thơ lục bát: gà trống nuôi con (ảnh: internet)

Nửa đời lặn lội sông sâu
Mò cua bắt ốc, áo nâu vai sờn
Đêm dài bóng lẻ cô đơn
Vai quàng mảnh lưới đường trơn Cha về
Cơn mưa nặng hạt dầm dề
Nhà tranh ủ dột, bốn bề nước lên...

Ông trời giận đất bắt đền...
Mà sao mưa mãi...cho nên đói lòng
Ruộng nương nước ngập thành sông
Một màu trắng xoá cánh đồng lúa quê...
Chiều nào con bắt cá trê
Canh bầu con nấu để về Cha ăn...

Mẹ con không biết có chăng ?
Từ khi biết nói chỉ rằng : tiếng Cha
Tiếng Cha con gọi thiết tha
Thay luôn tiếng Mẹ... Cha là Mẹ con...
Ầu... Ơ, Cha hát nỉ non
Ru con say ngủ...lớn khôn từng ngày...

Mưa đời giọt đắng giọt cay
Rơi vào khoé mắt,khóc thay bao lần
Đời Cha vất vả cực thân
Biết ai vá áo nâng khăn bây giờ
Phận nghèo nên chịu bơ vơ
Giữa đường gãy gánh...con thơ tội tình...

Nuôi con một bóng một hình
Giặt từng tã lót... tay mình tự lo
Những khi cảm sốt ốm o...
Đêm Cha không ngủ, ngồi co hàng giờ...
Năm canh thao thức bơ phờ
Thương con vô bến vô bờ là Cha...

Chiều nay trở lại quê nhà
Ai chèo trên bến đò ra đứng chờ
Hoàng hôn tím đổ bóng mờ
Nhánh sông ngày cũ lững lờ đò qua...
Kìa ai như bóng dáng Cha...
Dang tay con đón... Khóc oà... Cha ơi...!


Thơ Lục Bát Viết Về Cha Mẹ Hay #16
THƠ LỤC BÁT: MƯA QUÊ
Tác giả: Bách Tùng Vũ

ảnh mẹ dưới cơn mưa quê
thơ lục bát: mưa quê (ảnh: internet)

Chiều nay mưa trắng cánh đồng
Cha còn kéo lưới trên sông chưa về
Nhà tranh mái dột dầm dề
Ngoài kia nước ngập bốn bề dâng cao
Mưa tràn đàn cá dưới ao...
Theo dòng nước lớn đã ào ra sông...

Đang mùa hoa súng trổ bông
Dầm mưa Mẹ hái...đổi đong gạo chiều...
Mái tranh ủ dột liêu xiêu
Có đàn con nhỏ đìu hiu ngóng chờ
Cha ngoài sông vắng mưa mờ
Mẹ còn lặn lội ngoài bờ... Nước giăng...

Nhà mình chẳng đủ miếng ăn
Chẳng đủ áo mặc, thiếu chăn ấm dùng
Trời mưa gió giật đùng đùng...
Cột nhà xiêu vẹo mà lung lay rồi
Co ro mấy đứa đứng ngồi...
Trông Cha đợi Mẹ bồi hồi... Con lo...

Thương Mẹ gầy rạc ốm o
Miếng ăn không đủ, nhường cho con mình
Còn Cha...mùa kéo cá Linh...
Lặn lội vất vả, đằm mình dưới sông...
Nhớ mùa điên điển trổ bông
Canh chua Mẹ nấu, no lòng các con...

Nhớ ngày nhỏ xíu lon ton
Mẹ đi cấy lúa, con còn đi theo
Những ngày mưa tạnh thuyền neo
Con đi đầm cạn, vớt bèo với Cha
Nhớ đồng lúa chín bao la
Mùa gặt ríu rít, hát ca vui vầy

Thương Cha thương Mẹ những ngày
Khom lưng vất vả cấy cày ruộng sâu...
Xa quê dù có bao lâu
Lòng con nhớ mãi... Những câu ru hời
Ngày mưa Mẹ hát ... À... Ơi
Dù bao khó nhọc... Một đời... Thương con...!

Các bạn vừa xem qua tuyển chọn những bài thơ hay viết về Cha Mẹ với thể thơ lục bát. Nếu các bạn có những bài thơ viết về Cha Mẹ, hoặc những nỗi niềm muốn bày tỏ, xin hãy chia sẻ với chúng tôi ở phần bình luận bên dưới bài viết nhé!..
Đã có 3 lời bình luận cho chủ đề Tuyển chọn Thơ Lục Bát viết về Cha Mẹ rất hay (hãy xem dù chỉ 1 lần). Trang web iini.net rất hoan nghênh đón nhận những lời bình luận mang tính xây dựng từ độc giả.
  1. May Van Dinh Đọc thơ của em chắc những người Cha người Mẹ phần nào cũng đỡ tủi thân và cũng bớt đi những nỗi nhọc nhằn thân cò thân vạc lặn lội ngày đêm.Bài thơ hay và rất cảm động lắm em ạ.
    Anh chúc em ngày mới tràn đầy sức sống nhé !
  2. Trinh Thi Co Binh Công cha nghĩa mẹ . như vậy đó.nhưng có những người làm con có hiểu đâu? Vẫn còn nhiều người bạc đãi cha mẹ lắm. Bài thơ của em làm cảnh tỉnh cho những người con bất hiếu. Biết quay đầu là bờ và biêt thương cha mẹ hơn. Chị chúc em luôn vui khỏe em nhé.
  3. Thảo Nguyên Bài thơ về mẹ quá tuyệt vời. Sự vất vả, khó khăn cảnh nghèo đói của phụ nữ nông thôn được anh lột tả hết sức tinh tế. Cảm ơn anh đã cho mọi người đọc một bài thơ hay ạ!

Sửa bài đăng
 
Di chuyển lên trên cùng



Bình luận bài viết