1001 bài thơ Khoán thủ viết về Tình Yêu buồn, nhiều tâm trạng

13/07/2017
(iini.net) Mời các bạn cùng đến với những bài thơ khoán thủ viết về Tình yêu với tâm trạng buồn. Đây là chùm thơ nối tiếp sau loạt thơ thất tình buồn bã mà iini.net đã chia sẽ..

thơ khoán thủ viết về tình yêu tâm trạng buồn (ảnh: internet)

*** Xem thêm: thơ Khoán thủ viết về Tình Yêu đôi lứa hay & lãng mạn

CÂU KHOÁN 01
Ái tình cách biệt đường tơ
Thuyền xa Bến vẫn dại khờ ngóng trông

DỞ DANG 1
Thơ: Đỗ Luyên

ÁI ân ấp ủ bao ngày
TÌNH yêu chẳng trọn người thay đổi lòng
CÁCH rồi đâu thế là xong
BIỆT khi nghĩa nhạt nhẫn vòng để nguyên

ĐƯỜNG xưa người gửi câu nguyền
TƠ chùng phím lạc chữ duyên bẽ bàng
THUYỀN không kịp chuyến người sang
XA dần kỷ niệm nhớ càng khổ thêm

BẾN xuôi dòng nước êm đềm
VẪN mình trăn trở từng đêm khóc thầm
DẠI lời cay đắng ở tâm
KHỜ trong gió lạnh mưa dầm chẳng ngơi

NGÓNG ai ở phía xa vời
TRÔNG dòng nước chảy về nơi mịt mờ
ÁI TÌNH CÁCH BIỆT ĐƯỜNG TƠ
THUYỀN XA BẾN VẪN DẠI KHỜ NGÓNG TRÔNG

DỞ DANG 2
Thơ: Đỗ Luyên

ÁI nồng ấy vì đâu chẳng ngọt
TÌNH yêu đầu em trót gửi trao
CÁCH ngăn hồn tựa cắt cào
BIỆT rồi thấm khổ làm sao nhủ lòng

ĐƯỜNG hai ngả còn mong gì nữa
TƠ chỉ mành chia nửa bờ thương
THUYỀN theo bóng nguyệt mấy dường
XA tìm ảo mộng còn nương suốt mùa

BẾN thưa khách chèo khua rời rã
VẪN đợi ai úa cả nong tằm
DẠI nhìn chim cá bặt tăm
KHỜ xây nhà cát mỏi nằm sóng trôi

NGÓNG xuân đến cây chồi nẩy lộc
TRÔNG lối xưa nàng ngốc đang chờ
ÁI TÌNH CÁCH BIỆT ĐƯỜNG TƠ
THUYỀN XA BẾN VẪN DẠI KHỜ NGÓNG TRÔNG






CÂU KHOÁN 02
Thuyền đi bỏ Bến sang sông
Em về chốn ấy theo chồng quên Anh
Vỡ tan bao giấc mộng lành
Bến chờ hiu hắt tình đành chôn sâu

NỖI LÒNG
Thơ: Châu Lê

THUYỀN xa một buổi chiều đông
ĐI về bến mới đã xong cuộc tình
BỎ câu thề ước đôi mình
BẾN buồn lặng lẽ bóng hình mờ phai

SANG ngang nét đẹp trang đài
SÔNG chiều êm nhẹ chia tay lệ sầu
EM người tôi mến từ lâu
VỀ bên chồng mới một câu nợ đời

CHỐN quê em hãy trả lời
ẤY sao làm khổ rụng rời thân côi
THEO hoài mộng ước em tôi
CHỒNG xa em lấy lời trôi phũ phàng

QUÊN bao kỷ niệm tôi nàng
ANH ơi trọn kiếp tình mang không lìa
VỠ rồi tiếng ngọc tay chia
TAN thành trăm mảnh ai kia trách người

BAO giờ trả lại nét tươi
GIẤC lành tròn buổi miệng cười như xưa
MỘNG lòng êm ái như vừa
LÀNH tim liền vết ngày chưa biết gì

BẾN trong chẳng đục mấy khi
BUỒN gom tất cả biệt ly chôn vùi
HIU hiu gió thổi ngậm ngùi
HẮT luồng khí mát làm lui nỗi buồn

TÌNH anh xin trả em luôn
ĐÀNH rời xa mãi lệ tuôn ngược vào
CHÔN vùi kỷ niệm lời trao
SÂU trong hồi ức thuở nào tình không

THUYỀN ĐI BỎ BẾN SANG SÔNG
EM VỀ CHỐN ẤY THEO CHỒNG QUÊN ANH
VỠ TAN BAO GIẤC MỘNG LÀNH
BẾN CHỜ HIU HẮT TÌNH ĐÀNH CHÔN SÂU.


LỠ DUYÊN
Thơ: Phạm Sinh

THUYỀN hoa rời bến xa dần
ĐI rồi ai cứ tần ngần trông theo
BỎ quên câu hát trong veo
BẾN buồn vắng lặng trời heo hút sầu

SANG ngang vời vợi nơi đâu
SÔNG như ngừng chảy vì đau xót tình
EM quên lời hứa đôi mình
VỀ bên người ấy rũ hình dáng xưa

CHỐN này anh đội nắng mưa
ẤY vì mong đợi đò đưa còn về
THEO bao hi vọng tràn trề
CHỒNG lên nhung nhớ câu thề chưa phai

QUÊN đi bao tháng năm dài
ANH ôm lòng bóng dáng ai yêu kiều
VỠ rồi một trái tim yêu
TAN tành mộng đẹp, liêu xiêu đường về

BAO giờ mới tỉnh cơn mê
GIẤC nồng dài mãi lê thê đoạn trường
MỘNG hoang phế một con đường
LÀNH duyên đâu hỡi, vấn vương chi nhiều

BẾN trông mòn mỏi tịch liêu
CHỜ hoài hư ảo nắng chiều phôi pha
HIU hiu cơn mộng nhạt nhòa
HẮT sầu theo gió tiếng ca thuở nào

TÌNH buông theo ánh trăng sao
ĐÀNH thôi một giọt lệ nào ướt mi
CHÔN vùi tiếc nuối được chi
SÂU trong tâm khảm còn gì cho nhau.

thơ buồn khoán thủ Thuyền và Bến
thơ buồn khoán thủ Thuyền và Bến (ảnh: internet)

NỖI LÒNG
Thơ: Trần Hữu

THUYỀN tình rẽ sóng ra đi
ĐI về nơi đó quên khi vui buồn
BỎ bến dòng lệ rơi tuôn
BẾN yêu đứng lặng, nỗi buồn xuyên tim

SANG nơi bến mới ngắm nhìn
SÔNG ơi! Lặng sóng đôi tim dạt dào
EM ngồi ngắm những vì sao
VỀ nơi mới đó có nao nao lòng

CHỐN xưa còn có nhớ không?
ẤY còn kỷ niệm theo dòng thời gian
THEO niềm vui mới ùa tràn
CHỒNG yêu, chồng quý miên man nỗi buồn

QUÊN sầu dòng lệ rơi tuôn
ANH ơi! Thôi nhé tình buồn chia hai
VỠ bao hoài bão lâu dài
TAN rồi kỷ niệm cho ai nặng lòng

BAO nhiêu sầu muộn ai đong
GIẤC mơ ngày ấy chỉ hồng se duyên
MỘNG mơ chung bến chung thuyền
LÀNH cơn giận dỗi về miền đất yêu

BẾN xưa sớm sớm, chiều chiều
BUỒN trong thương nhớ tiếng yêu đâu còn
HIU hiu ngọn gió đầu non
HẮT thêm giá lạnh lòng còn đóng băng

TÌNH ơi!Có thấu cho chăng
ĐÀNH chia xa nhé nặng lòng làm chi
CHÔN vùi cái thuở hàn vi
SÂU trong ký ức cũng vì ai không?

THUYỀN ĐI BỎ BẾN SANG SÔNG
EM VỀ CHỐN ẤY THEO CHỒNG QUÊN ANH
VỠ TAN BAO GIẤC MỘNG LÀNH
BẾN BUỒN HIU HẮT TÌNH ĐÀNH CHÔN SÂU.

(đang cập nhật...)
  1. Tiếp Kim Ngàn năm tình vẫn đậm đà
    Đời đâu chia được duyên ta Bến _Thuyền...
Sửa bài đăng