1001 bài thơ đàn ông đã cũ, thơ viết về người đàn ông đã có tuổi

07/09/2017
(iini.net) Sau loạt thơ đàn bà đã cũ, xin mời các bạn cùng đến với những bài thơ cảm nhận về người đàn ông đã cũ - những người đàn ông đã có tuổi, đã có nhiều trải nghiệm về tình yêu và cuộc sống...

Sẽ thật thiếu công bằng khi ta chỉ nói đến người đàn bà cũ, mà không nhắc tới người đàn ông cũ và người đàn ông đã có tuổi.

Đàn ông cũ đã trải qua những đổ vỡ, trái tim của họ bị thương tổn và trở nên trai sạn. Họ sẽ dè dặt và thận trọng hơn trong các mối quan hệ.

thơ đàn ông đã cũ
thơ đàn ông đã cũ (ảnh: internet)

Khác với đàn bà cũ, đàn ông cũ trở nên điềm đạm hơn, ít nói hơn, đôi khi còn trở nên lạnh lùng, khó hiểu. Vậy nhưng trong sâu thẳm, họ cũng luôn khao khát một tình yêu đích thực, một gia đình hạnh phúc. Họ bao dung hơn, biết nhìn nhận và hiểu được giá trị của cuộc sống hơn.

Đàn ông cũ khi đã có tuổi không còn nông nổi nữa, họ chín chắn và sáng suốt hơn, họ biết mình nên làm gì trong bất cứ mối quan hệ nào trong đời sống cũng như sự nghiệp. Cũng chính vì lẽ đó mà có rất nhiều người phụ nữ tìm đến người đàn ông cũ, bởi họ hiểu được giá trị của người đàn ông cũ sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời của họ.






Các bạn đã bao giờ hiểu được đàn ông đã cũ, người đàn ông đã có tuổi chưa ?
Nếu chưa hoặc hiểu rất ít thì chùm thơ sau đây sẽ giúp bạn hiểu thêm được phần nào về họ, để có thể cảm nhận được vẻ đẹp nội tâm trong con người đàn ông đã cũ nhé !

thơ viết về người đàn ông đã có tuổi
đàn ông cũ nhưng nào đâu phải cũ (ảnh: internet)

ĐÀN ÔNG CŨ

Thơ: Nguyễn Hưng

Đàn ông cũ nhưng nào đâu phải cũ
Vẫn mới toanh bằng những nụ cười duyên
Vẫn đăm chiêu với ánh mắt diệu hiền
Luôn ấp ủ nỗi niềm riêng sâu thẳm

Có đôi lúc tưởng chừng khờ khạo lắm
Mặc kệ đời đạp dẫm vẫn ngô nghê
Vẫn cười tươi với nét mặt gã hề
Bởi họ hiểu lối lề trong kiếp sống

Họ trải qua những thăng trầm biến động
Vở kịch đời một lúc đóng nhiều vai
Từng đứng lên sau những vết trượt dài
Để thay mới bằng hình hài đã cũ

Thuyền lèo lái mặc phong ba bão lũ
Đến bến bờ nơi trú ngụ bình yên
Lo ngày mai và kiếm thật nhiều tiền
Quên thế sự ưu phiền hay đố kị

Đàn ông cũ họ ly kỳ huyền bí
Luôn nhẹ nhàng trong cách nghĩ cách ăn
Đôi lúc xa nhưng cũng lại thật gần
Trong cay đắng lại muôn phần diệu ngọt

Đàn ông cũ bởi vì đời đã trót
Nhuốm bùn sình trải lót gót chân qua
Họ khôn ngoan tích cay đắng để mà
Đem thử thách làm đà xây bản lĩnh

Đàn ông cũ dạn dày lòng kiên định
Đời đẩy nhào Vẫn bình tĩnh đứng lên.






ĐÀN ÔNG CŨ
Thơ: Nguyễn Huy Hiếu

Đàn ông cũ luôn tràn đầy kinh nghiệm
Họ xài sang chẳng tiếc kiệm bao giờ
Lúc thanh nhàn thì lại thích văn thơ
Khi rảnh rỗi chăm con khờ giúp Vợ

Đàn ông cũ từng trải bao kiếp nợ
Họ siêng năng không than thở cùng ai
Đã hiểu sâu bao tháng rộng năm dài
Biết trân quý loài hoa Mai hay Cúc

Họ kiên nhẫn và thường luôn nhịn nhục
Không dổi hờn dù những lúc khó khăn
Chẳng buông tay và ghét nhất cằn nhằn
Luôn hiểu biết và cân bằng nặng nhẹ

Bởi thuở trước họ đã từng mạnh mẽ
Nên hiện thời luôn chia sẻ niềm vui
Họ trải qua bao cay đắng ngọt bùi
Nên rất rõ để đẩy lui cái khó

Đàn ông cũ thì không mê trăng gió
Quyết tâm cày và chịu khó lắng nghe
Luôn vui tươi ca hát với bạn bè
Thường học hỏi và chở che kẻ yếu

Đàn ông cũ thì cần chi giới thiệu
Dẫu họ nghèo nhưng thấu hiểu trước sau
Biết làm sao cho hạnh phúc đượm màu
Không cổ hủ giống như rau thiếu nắng.

***Xem thêm: 1001 bài thơ khi người đàn ông khóc, giọt nước mắt nam nhi

1001 bài thơ đàn ông đã cũ, thơ viết về người đàn ông đã có tuổi
thơ đàn ông cũ lịch lãm (ảnh: Lý Hùng)

NGƯỜI ĐÀN ÔNG ...
KHÔNG CÒN NGUYÊN VẸN !
Thơ: Ngọc Lê

Khi người đàn ông không còn nguyên vẹn
Gượng đứng lên từ chính những nỗi đau
Họ chậm rãi bước những bước về sau
Gạt tất cả những niềm đau quá khứ !

Trên đường đời họ trở nên chắc chắn
Không vội vàng bởi chẳng còn vẹn nguyên
Nhưng trái tim thì lại rất bao dung
Vì họ hiểu thế nào là tình vỡ !

Trái tim họ sẽ trở nên chai sạn
Bởi họ sợ lại lần nữa tổn thương
Lỡ một lần mãi mang nặng sầu vương
Thêm lần nữa sẽ không còn lối thoát

Người đàn ông khi không còn chọn lựa
Họ sẽ như một con thú lạc bầy
Rất muốn tìm nơi trú ngụ tim côi
Nhưng dè dặt bởi những gì đã trải

Người đàn ông trở về từ đổ nát
Họ trở nên trầm mặc trước yêu thương
Không vội vàng và cũng chẳng đa đoan
Vì không muốn thêm một lần tan vỡ

Đàn ông cũ luôn luôn là như thế
Cũng như người đàn bà cũ mà thôi !






ĐÀN ÔNG CŨ
Thơ: Khánh Chi

Dẫu vẫn biết anh là đàn ông cũ
Nụ cười duyên vừa đủ để em yêu
Chỉ bảo em cặn kẽ rất nhiều điều
Mà như thể cưng chiều em nhất mực

Trong công việc anh là người trung thực
Luôn vươn lên bằng công sức của mình
Ánh mắt nhìn thân thiện đẹp lung linh
Gieo kết mộng nghĩa tình thêm thắm thiết

Vượt cản trở so đo chi hơn thiệt
Trái đất này em chỉ biết mình anh
Kề vai nhau thanh thản ngắm trăng lành
Gom nắng đẹp long lanh ngần ánh mắt

Việc lớn nhỏ bàn tay vàng sắp đặt
Chẳng khi nào khe khắt với em đâu
Tình duyên trao cho đến bạc mái đầu
Nghĩa chồng vợ dài lâu thành tri kỷ

Anh yêu dấu bao lần em thầm nghĩ
Hạnh phúc nào đâu chỉ có tình thương
Nguyện sẻ chia chung nhịp bước cung đường
Vượt sóng gió nơi trùng dương biển cả

Hãy quên nhé một lần anh trượt ngã
Vui bên em trao cả tấm chân tình
Ban phước lành trời tặng đứa con xinh
Tựa bóng dáng hình anh thời son trẻ

Ôi hạnh phúc có anh đàn ông cũ
Say mềm lòng vừa đủ để em yêu!

đàn ông cũ nhưng luôn lịch lãm
đàn ông cũ nhưng luôn lịch lãm (ảnh: internet)

ĐÀN ÔNG CŨ
Thơ: Hữu Thắng

Đứng lên đi ! người đàn ông đã cũ
Quãng đời xưa xin hãy ngủ cho yên
Cười thật tươi để quên hết muộn phiền
Đừng vội vã bởi vẹn nguyên đã mất...

Gạt nỗi đau ! mở lòng ra chân thật
Sau đêm đen rồi cũng mặt trời lên
Có đâu xa hạnh phúc lại kề bên
Vững niềm tin tình người bền muôn thuở...

Đàn ông cũ ! với trái tim dang dở
Nụ cười duyên còn vừa đủ yêu em
Nhìn người ta trong lòng vẫn khát thèm
Bữa cơm ấm và nụ cười con trẻ...

Đàn ông cũ! Chỉ càng thêm mạnh mẽ
Biết yêu thương và chia sẻ nỗi đau
Biết đắp vun để hạnh phúc đượm màu
Biết trân trọng sống trước sau hoà nhã...

Bao dung nhé ! bởi anh từng vấp ngã!
Đoạn đời sau xin trao cả chân tình
Mong bờ môi luôn rạng rỡ cười xinh
Hết bão tố ánh bình minh bừng sáng...

Xin lỗi ! Anh chỉ là xe ôm của đời em...






YÊU NGƯỜI CŨ
Thơ: Phương Vũ

Tôi chọn anh...người đàn ông đã cũ.
Con tim sần ủ rũ với thời gian
Tôi đã yêu nên chẳng có vãn than
Đầy khao khát không màng chi danh vọng.

Tôi chọn anh...giữa dòng đời lẻ bóng
Bao vui buồn lòng nặng nỗi đầy vơi
Tim hằn sâu với vết cứa cuộc đời
Chân vững trãi để hồn vơi tiếp bước.

Tôi chọn anh...giữa cuộc đời mất được
Nơi cuối cùng điều ước đã đi qua
Dù gió giông để lại những xót xa
Trong sâu thẳm chỉ toàn là hư ảo.

Tôi chọn anh...giữa cuộc đời đang bão
Với nỗi lòng ảo vọng quá xa xôi
Những niềm riêng đang đè nén đầy vơi
Nhưng cố gượng...để rời xa khao khát.

Tôi chọn anh...người đàn ông mất mát
Bao đợi chờ vẫn hát giữa trời xanh
Tôi đã yêu...và sẽ mãi bên anh
Đàn ông cũ...luôn ngọt lành sâu lắng.!

thơ yêu người đàn ông đã cũ
thơ yêu người đàn ông đã cũ (ảnh: internet)

ĐÀN ÔNG CŨ
Thơ: Hải Dương

Đàn ông cũ nhưng vô cùng tình cảm
Rất chân thành và điềm đạm bạn ơi
Đôi khi còn tiết kiệm lời
Chỉ vì thấu hiểu đầy vơi nỗi lòng

Dẫu nhiều lúc bị bướm ong ve vãn
Nếu đèo bòng sẽ nứt rạn tình thân
Nhiều cô mong được đến gần
Nâng khăn sửa túi bước chân vô nhà

Cần tỉnh táo bản thân ta suy nghĩ
Ai là người luôn bình dị dõi theo
Dù cho hoàn cảnh hơi nghèo
Nhưng mà tình cảm sơn keo lâu rồi

Tránh tất cả lời đầu môi dịu ngọt
Miệng tươi cười như nhẹ rót vào tai
Tương lai ngày mới còn dài
Chọn người phù hợp trúc mai tương phùng

Đàn ông cũ nhưng thủy chung lắm đó
Không buông mình dù vò võ một thân
Dẫu cho gian khổ muôn phần
Nhưng mà thề nguyện chữ nhân giữ tròn.

(đang cập nhật...)
Mọi nhu cầu liên hệ, các bạn vui lòng nhắn tin qua fanpage Những Bài Thơ Hay (trang chia sẽ thơ hay về tình yêu, gia đình & cuộc sống do nhóm các quản trị web thơ Việt Nam quản lý).

  1. Đoàn Vương Gia LÀ ĐÀN ÔNG
    Là đàn ông phải như Tùng như Bách
    Sống hiên ngang chẳng hề biết cúi đầu
    Dòng sông đời ta luôn biết về đâu
    Dù vấp ngã ta mỉm cười ngạo nghễ

    Là đàn ông hãy là người như thế
    Giống cây tre cứng cỏi giữa bão đời
    Dầu khó khăn dồn dập chẳng buông xuôi
    Luôn mạnh mẽ sống trên đời chẳng sợ

    Đã bao lần bão giông xô ta ngã
    Mưa dập vùi sóng xô đẩy nổi trôi
    Ta vẫn cười dù đau đớn khôn nguôi
    Ta ngạo nghễ dù đời nhiều vất vả

    Là đàn ông chân cứng hơn sỏi đá
    Sống thi gan dày dạn với gió sương
    Như con tàu ta rẽ sóng trùng dương
    Ta sẽ cặp tới bến bờ hạnh phúc

    Ta vẫn sống thẳng ngay như Tùng trúc
    Chẳng hề run trước áp lực dập vùi
    Ngẩng cao đầu ta chào đón niềm vui
    Cùng nhân thế : đời dù sao vẫn đẹp!
  2. Đoàn Quí Phi ĐÀN ÔNG CŨ
    Tôi rất yêu người đàn ông đã cũ
    Hơn nửa đời đã nếm đủ tình cay
    Khi đã yêu ít khi có chia tay
    Họ đã nếm đắng cay tình tan vỡ

    Được trui rèn trong cuộc đời bể khổ
    Đã trải qua nhiều giông tố tình đời
    Trong tình yêu đã có đủ xét soi
    Và không thiếu nét lã lơi quyến rũ

    Tôi từng yêu người đàn ông đã cũ
    Rất tuyệt vời nhiều lạc thú yêu đương
    Với khả năng và kinh nghiệm tình trường
    Khiến cuộc tình rất du dương thỏa mãn

    Đàn ông cũ đã yêu không dễ chán
    Đã cũ rồi rất ngán cảnh long đong
    Muốn trụ chân bằng cả một tấm lòng
    Đàn ông cũ là người chồng tuyệt diệu

    Tuy đã cũ nhưng nồng nàn không thiếu
    Trong ái ân thường rách chiếu xập giường
    Đàn ông cũ tuyệt đỉnh trong yêu đương
    Đáng bậc thầy trên con đường tình ái .!!!
  3. Duy Vinh Cao NGƯỜI ĐÀN ÔNG THẦM LẶNG
    *
    Lúc đương thời xông pha vất vả
    Làm kiếm tiền nuôi cả người thân
    Tới khi sức khỏe đuối dần
    Con cái đã lớn không cần người cha
    *
    Luật của đời cứ già sa thải
    Đời có ai trẻ mãi được đâu
    Nhìn lên thấy bạc mái đầu
    Gối đau chân mỏi thương sầu... đời trai
    *
    Nếu ai đó có người phối ngẫu
    Cùng xẻ chia tâm thấu hiểu tâm
    Còn không thì sống âm thầm
    Cô đơn một bóng như trong cõi tù
    *
    Rồi một ngày lù khù chống gậy
    Ta nhìn ta mà thấy thương ta
    Con nuôi cha chẳng bằng bà...
    Nhưng tu mấy kiếp...mới là hiền thê
    *
    Còn không thì nặng nề lời nói
    Con nhìn cha...cha nhói lòng đau
    Có khi muốn cha chết mau
    Cho khỏi bận bịu...mà đau lòng người
    *
    Ta vẫn biết kiếp người là thế
    Đàn ông mà...không thể lệ rơi
    Âm thầm lúc đã hết thời
    Chơi vơi đơn độc một đời phiêu du.
  4. Vũ Hoàng Mai TRÁI TIM KHÔNG CŨ
    Cảm ơn anh người đàn ông đã cũ
    Cũ với người nhưng chẳng cũ với em
    Anh vẫn còn nồng ấm một con tim
    Một thân thể vẫn hiên ngang tồn tại

    Nhưng với em người đàn bà ngây dại
    Cũ với mình và cũ cả với anh
    Em chạnh lòng vì hoa sớm tàn nhanh
    Nụ cười tắt khi xuân chiều vừa hé

    Nhưng anh ạ ! Trái tim em nhỏ bé
    Rất bao dung và mềm yếu vô cùng
    Người đàn bà chỉ biết thủy và chung
    Cười và khóc khi xuân không về nữa

    Một chiều kia bỗng thắp hồng ngọn lửa
    Kể từ khi có bóng dáng anh sang
    Thu vừa khơi hoa cúc lại trổ vàng
    Đông tàn lụi xuân hồng khoe sắc thắm

    Hoa không héo tàn vì khát vọng
    Đã bùng lên vào một sớm mùa thu
    Em thả hồn trong đêm vắng ưu tư
    Và không biết chấp nhận ừ hay lắc

    Cũng từ đó em rơi vào bước ngoặc
    Nghe tim mình luôn thổn thức vì đau
    Nếu mai này ta thật sự mất nhau
    Người đã cũ mà tim thì không cũ.
  5. Vàng Ai Sẻo TRỐN CHẠY VÀO ĐÊM

    Người đàn ông đang trốn chạy vào đêm
    Ru giấc mơ tình vào tận cùng dĩ vãng
    Nhường cả cho em bầu trời xanh đầy nắng
    Hạnh phúc
    Bình yên cũng nhường lại cho em

    Người đàn ông đang cố gắng lãng quên
    Gói ghém câu chuyện tình giấu vào miền xa lắc
    Nhường lại cho em tiếng cười của người đàn ông khác
    Anh chọn hững hờ
    Nhường ấm áp cho em

    Đêm gió mùa
    Người đàn ông khao khát lấm lem
    Giá mà lúc này được ôm em vào lòng thủ thỉ
    Lời yêu thương kéo dài đến tàn canh mộng mị
    Dẫu hão huyền
    Mơ nên chỉ vậy thôi

    Đêm gió mùa
    Người đàn ông đang bải hoải chơi vơi
    Cố lãng quên nụ cười của em duyên dáng
    Để câu chuyện tình trở về nơi dĩ vãng
    Mà năm canh vẫn lãng đãng theo hoài

    Gánh nhớ nhung vẫn trĩu nặng bờ vai.
  6. Hữu Bình KHÔNG CÓ ĐÀN ÔNG..?

    Nếu đời chẳng có giống đàn ông ?
    Khắp chốn trần gian sẻ rỗng không...
    Lạnh nhạt yêu thương như gió trống,
    Thơm nồng luyến ái chẵng mây hồn
    Trai đâu ngắm nghía khoe hình dáng
    Gái đó âu sầu chán chữa hông
    Bốn chín phân trăm không có mặt…
    Làm sao có chổ vợ và chồng./.
Sửa bài đăng